⬅ Trước Tiếp ➡
Tia nắng ấm áp hiếm có mấy ngày trở lại đây rọi vào phòng khách từ khung cửa sổ trắng ngà, để lại trên sofa màu xám từng tầng ngăn cách hình thang.
Có trí thông minh, à, không, phải gọi là người máy bị thiểu năng trí tuệ 321 lúc này đang đứng ở thư phòng va "đùng đùng đùng 1g vào cửa phòng. Hôm nay Mục Nhiên không ở nhà, 321 như đại náo thiên cung phá phách.
Nó bị Kỳ Tử Câm lén gọi là người máy đầu to, xưng hô như vậy cũng không hẳn là vô căn cứ.
Thứ nhất, 321 vốn là người máy kiểu cũ thiết kế sản xuất từ mấy năm trước, vô cùng sơ sài, đầu nó to hơn một chút.
Thứ hai, Kỳ Tử Câm có lần tận mắt thấy người máy não bé này ngây ngốc chạy đến ban công "tắm" mưa, tận lúc hệ thống nhắc nhở nó việc này rất nguy hiểm cũng không thấy nó vào.
Quả thật là bằng chứng sống cho câu: "Đầu to đầu to, trời mưa không lo, người khác có dù, nó có đầu to."
Hôm nay, 321 lại gây chuyện. Tại vì nó cứ đâm đầu vào cửa phòng mãi làm Kỳ Tử Câm đang buồn ngủ cảm thấy phiền không thôi nên đành mở cửa phòng sách đem nó đưa ra ngoài, sau đó lại đi ngủ tiếp.
Anh ta ngủ tới tận lúc chiều, chờ đến lúc nghe được tiếng kêu thống thiết mới theo bản năng thấy gì đó không ổn.
Kỳ Tử Câm vội thay đồ chạy xuống phòng khách, sau đó nhìn thấy Mục Nhiên ôm một đống đen tuyền không rõ là gì, khóe mắt chảy xuống vài giọt nước mắt cá sấu.
"Mục Nhiên, cậu sao vậy? Cậu cầm gì vậy?
"Album tôi vất vả tiết kiệm tiền mua cho ba thành thế này rồi..."
Mục Nhiên ngồi dưới đất lấy từ trong ngực ra một tấm ảnh bị đốt đến mức đen nhèm một mảng, gương mặt đau lòng.
"Không đúng, đang yên đang lành sao lại vậy..."
Nói đến một nửa, Kỳ Tử Câm như vai chính trong phim điện ảnh, đôi mắt sắc bén.
Tầm mắt anh ta dao động, đôi mắt sắc như dao quét qua người máy bất động bên cạnh.
"Là đầu to..."
Ý thức được mình lỡ miệng nói sai, anh ta vội sửa: "Là 321 làm đúng không?"
"Đúng vậy, là nó, nó là đồ tôi lôi ra từ khu xử lý rác rưởi..."
Mục Nhiên nhìn 321 đứng nép một bên cúi đầu không dám hé hé gì, sau đó lại chảy hai giọt nước mắt giả tạo.
"Trong khoảng thời gian này 321 không biết là hệ thống nâng cấp hỏng rồi hay sao, hôm trước tôi còn thấy nó tắm mưa ngoài ban công, hôm qua thì ăn một chậu hoa hồng, vậy nên hôm nay tôi mới nhất nó trong phòng sách."
"Không biết có phải do không khóa kỹ không mà nó lại chạy ra, dám chừng xem đĩa nhạc như rác mà dọn rồi."
Kỳ Tử Câm: "..."
Trăm triệu không lường tới được đầu sỏ dẫn đến chuyện quà tặng ba của Mục Nhiên bị hỏng là mình...
"Xin lỗi cậu, thật ra..."
"Cái gì?"
Mục Nhiên nhất thời không phản ứng kịp, cậu đặt mấy mảnh nhỏ album trong ngực xuống đất, cố gắng hồi phục một cái đĩa nhạc đã anh dũng ra đi không hẹn ngày về.
"Xin lỗi cậu, thật ra là tôi mở cửa cho... 321 đi ra..."
"Anh!" Mục Nhiên hít sâu hại hơi, nỗ lực bình tĩnh cảm xúc cuộn trào.
"Thôi được rồi."
"Xin lỗi cậu, tại vì hôm nay nó cứ đâm đầu vào cửa suốt, ồn tôi không ngủ được nên mới mở cửa cho nó, không nghĩ đến việc nó lại phá album của cậu."
Kỳ Tử Cấm thật lòng ăn năn xin lỗi: "Nếu không thì như vậy, mai tôi sẽ mua một cái đĩa nhạc khác đến cho cậu."
"Thôi được rồi không cần, dù sao cũng là 321 phá hư, chuyện cũng không liên quan đến anh."
Có lẽ do ngồi bắt chéo chân lâu quá, chân Mục Nhiên hơi tế. Cậu đổi tư thế thành ngồi xổm, xoa đầu 321.
"Lần sau không được ăn bậy bạ nữa biết không?"
Kỳ Tử Câm: Tôi không hiểu.
u.
Anh ta thật sự không hiểu nổi. Mục Nhiến cư xử với đầu to vậy mà còn dịu dàng hơn với anh ta mấy trăm lần.
Mặt trời lên cao hiếm hoi vào hôm qua lại bị đánh trở về nguyên dạng, gió tuyết bên ngoài cửa sổ tàn nhẫn rít rào.
Mục Nhiên kiềm lại sợ hãi đối với đồng tuyết lạnh, cậu rửa mặt xong ra ngoài lại ngạc nhiên phát hiện Kỳ Tử Cấm đi ra ngoài sớm rồi.
Hắn là đi đóng phim Mục Nhiên vừa ăn vừa nghĩ.
Đến tận buổi tối Kỳ Tử Câm mới về, cửa chung cư vừa mở, anh ta mang một thân gió tuyết chậm rãi bước vào.
"Cho cậu."
Anh ta nhét vào tay Mục Nhiên một túi quà tặng.
"Cái gì vậy?"
Mục Nhiên không hiểu ra sao ngẩng đầy, đối diện với đôi mắt đào hoa như biển khơi nước xanh trong vắt âm thầm giật mình.
“Album của Đỗ Ngâm.”
Kỳ Tử Cấm cởi áo khoác để lên tay vịn sô pha, hôm nay anh ta cơ hồ chạy suốt một ngày mới tìm được thứ này, còn xin chữ ký của Đỗ Ngâm mặc người thoái lui đã lâu, đi cả một ngày làm cả người anh ta mệt lả, lại còn bị gió tuyết thổi đến lạnh bằng.
“Không phải chứ? Không phải tôi đã bảo không cần rồi sao?”
Lấy từ túi quà ra một chiếc đĩa nhạc màu đen đắt tiền, Mục Nhiên vừa lật mặt sau lại còn trông thấy chữ ký tay của Đỗ Ngâm.
Đỗ Ngâm là ca sĩ sáng tác có hơn một tỷ fan hâm mộ, cũng là do nổi nhất mà ba nhỏ Omega của Mục Nhiên hâm mộ.
Đỗ Ngâm từng lấy đức tin của hành tinh rác rưởi sáng tác, sau đó biến ca khúc đó trở thành dân ca “Thần Yêu” của toàn bộ hệ hành tinh.
Trong mắt người khác người của hành tinh rác rưởi luôn dơ bẩn kém cỏi, đến tận lúc khúc ca “Thần Yêu” được cất lên, điểm tốt của người hành tinh rác rưởi mới dần được người biết đến.
Vậy nên người ở hành tinh rác rưởi xem Đỗ Ngâm như thần mà sùng bái, trong đó bao gồm cả ba nhỏ Omega của Mục Nhiên. Hiện giờ Mục Nhiên cũng hay được ba nhỏ cho nghe nhạc của Đỗ Ngâm qua máy phát nhạc đĩa cũ kĩ.
Đỗ Ngâm là kí ức của toàn bộ một thời đại, là tình yêu của ba nhỏ của cậu, cũng là ký ức thuở ấu thơ của Mục Nhiên.
Cậu đã sớm suy tính đợi đến lúc bản thân lên tinh cầu chủ đi học phải dùng chút tiền ít ỏi khó khăn dành dụm được mua một đĩa album nhạc cho ba nhỏ làm quà sinh nhật.
“Cái đĩa này là bản đầu tiên đúng không? Quá mắc, còn có chữ ký của Đỗ Ngầm, tôi không lấy được...”
Không nghĩ tới Kỳ Tử Câm sẽ đặc biệt đi tìm một album cho mình, trong lòng Mục Nhiên đột nhiên không biết phải nói gì.
“Album nhạc kia cậu mua hết bao nhiêu?
Kỳ Tử Câm cũng không làm Mục Nhiên thu trực tiếp, ngược lại xoa đôi tay bị gió lạnh thổi đến đỏ bừng, hỏi ngược lại cậu.
“990 tinh tế tệ.”
“Album này của tôi nếu để ở thị trường trong 5 năm trước chỉ cỡ 120 tinh tế tệ.”
Kỳ Tử Cấm ngồi xuống sô pha đối diện với Mục Nhiên, anh ta nới lỏng cà vạt, mặt không đỏ tim không đập nói xạo, mục đích chính là làm Mục Nhiên thu chiếc album nhạc này.
Mục Nhiên sửng sốt.
Anh ta nhếch môi cười khẽ, lại nói: “Album này của tôi còn không đắt bằng của cậu, chỉ hơn cậu ở chỗ có chữ ký của ngài Đỗ thôi, nhưng tôi và ngài ấy có quen biết, hôm nay đến đó thăm hỏi một chuyến ngài ấy liền cho tôi chữ ký.”
“Nhưng mà...” Mục Nhiên vẫn hơi do dự.
“Lại nói trong khoảng thời gian này cậu luôn dọn dẹp nhà cửa, đôi khi còn nấu cơm cho tôi ăn, đồ dùng sinh hoạt trong nhà cũng là cậu mua, nhưng nếu cậu vẫn thấy ngại vậy ngày mai ra ngoài với tôi một chuyến là được.”
“Đi đâu?” Mục Nhiên để túi quà trên bàn trà, đứng dậy duỗi eo. Kỳ Tử Câm cũng đứng lên, anh ta nhìn Mục Nhiên nháy mắt nói: “Ngày mai cậu sẽ biết.”
Mục Nhiên không nghĩ được nơi ảnh đế nổi tiếng muốn đến lại là rạp chiếu phim thực tế ảo.
Anh ta ăn mặc kín mít cứ như muốn đi chinh chiến gì đó đứng ở cửa ra vào rạp phim với Mục Nhiên, cậu tò mò hỏi: “Ảnh đế Kỳ, anh muốn dẫn tôi đi xem phim mà anh đóng gần đây nhất đúng không?”
Kỳ Tử Câm không nghĩ được cậu lại suy đoán như vậy, nhất thời bật cười hỏi: “Sao vậy được? Trong mắt cậu tôi tự luyến đến vậy à?”
Một tay Mục Nhiên cắm vào túi, đánh giá mái tóc bạc dù bị mũ lưỡi trai che đến không chút sơ hở vẫn phải xử lý tinh tế từng cọng một của Kỳ Tử Cấm.
“Rất khó để tôi nói không lắm...”
Bởi vì trời lạnh nên rất nhiều người đến rạp chiếu phim đều bận quần áo dày cộm, nhất thời không ai chú ý Kỳ Tử
Câm.
Hai người mua bắp rang đi vào rạp chiếu phim Kỳ Tử Cấm đã chọn, anh ta cố ý chọn một bộ phim chiến tranh theo sở thích của Mục Nhiên, loại phim không liên quan đến tình yêu này dĩ nhiên cũng không được quan tâm mấy, người đến xem ít đến đáng thương.
Rất nhiều người coi đến gật gù buồn ngủ, Mục Nhiên vậy mà lại xem đến mức hứng thú thường xuyên hưng phấn kêu ra tiếng, đôi khi còn kích động đến mức nắm chặt tay Kỳ Tử Cấm.
“Kỳ Tử Câm anh xem kìa, thượng tướng quả nhiên lại thắng rồi. Thượng tướng năm sao đúng là tuyệt vời. Quá tuyệt. Lấy ít địch nhiều, lại còn thắng huy hoàng vậy có mấy người làm được chứ!”
Kỳ Tử Câm không những không nhắc nhở Mục Nhiên đây chỉ là phim dàn dựng, anh ta còn âm thầm may mắn bản thân chọn phim này nên mới có cơ hội được người nắm tay, còn cố ý để sát tay vào Mục Nhiên để cậu nắm thuận lợi hơn.
“Thượng tướng lợi hại quá, lúc sau ngài ấy vì quốc gia mà hy sinh đúng là làm người khác cảm động, may mà vợ của ngài ấy tìm được đồng hồ gi những lời nói cuối cùng của ngài ấy, biết được ngài ấy yêu mình, đúng không hổ là nam tử hán đại trượng phu có tình có nghĩa.”
Đến tận lúc phim chiếu xong, trong đôi mắt Mục Nhiên vẫn lập lòe sùng bái kích động.
Kỳ Tử Cấm quơ quơ tay trước Mục Nhiên, lấy bắp rang cùng đồ uống trong tay cậu vứt vào thùng rác. Lúc anh ta quay đầu lại liền đối mặt với đôi mắt nâu sáng rực của cậu, anh ta sửng sốt, lúc không chú ý liền bị người đụng phải.
“Không phải a, anh lớn như vậy rồi còn đứng như khúc gỗ ngáng chân người khác chỗ này làm gì? Khoan, sao anh trông quen thế? Anh là ảnh đế Kỳ... kia... gì nhở... a phải rồi, Kỳ Tử Câm!”
Người con trai đụng vào Kỳ Tử Câm không cẩn thận đụng rớt cả mũ anh ta, vừa trông thấy mặt Kỳ Tử Cấm liền nói lớn làm mấy người còn chưa về trên hành lang quay mặt lại nhìn.
Kỳ Tử Cấm phát hiện có một số fan không kìm nổi ào ào chạy về hướng này, anh nhặt mũ, nắm tay Mục Nhiên vọt chạy.
“Mục Nhiên, đi mau!”
Phòng chiếu phim thực tế ảo ở tầng cao nhất, Kỳ Tử Câm với Mục Nhiên không dám dùng thang máy, cũng không dám xài thang cuốn, chỉ có thể chạy thang bộ từ tầng nằm xuống tầng một, lại dùng của tầng hầm xông ra ngoài.
Vừa thấy ánh mặt trời, tay Mục Nhiên bỗng trượt khỏi bàn tay Kỳ Tử Câm.
Cậu ngồi xổm xuống đất, thở phì phò từng ngụm nặng nề, mồ hôi ướt trán.
“Mục Nhiên, cậu sao vậy?”
Vừa vận động mạnh đã ngồi xổm sẽ không tốt, Kỳ Tử Cấm đỡ Mục Nhiên đứng dậy.
Tim đập quá nhanh làm tuyến thể sau cổ khó chịu, huyệt nhỏ tự động chảy ra nước dân thơm ngào ngạt, nhiều đến làm ướt quần lót.
Bởi vì chạy vội làm kỳ phát tình khó chịu xảy ra trước dự kiến.
Lúc trước trong phòng tắm, lần này ở biển người, đều làm Mục Nhiên có cảm giác bản thân sắp phát tình, dụ© vọng đến quá mạnh mẽ, cảm giác dữ dội trước giờ chưa từng có, Mục Nhiên nghĩ có lẽ thuốc ức chế bản thân thường dùng mấy năm này không xài được nữa rồi.
“Không, tôi không sao cả...”
Vừa nãy chạy xuống vội làm mũ lưỡi trai của Kỳ Tử Cấm rơi mất, lúc này họ còn đứng trước cửa trung tâm thương mại, cái nơi tùy thời sẽ có người xuất hiện, nếu để fan của Kỳ Tử Cấm nhìn thấy ido của mình có hành động thân mặt người khác chắc chắn sẽ thoát fan làm anti mất. Kỳ Tử Cấm ngồi xổm trước mặt Mục Nhiên, tóc bạc trong gió lay động, anh ta ngoắc tay vỗ vỗ lưng mình, ý bảo cậu lên người.
“Cậu như vậy còn không sao? Lên đây, tôi cũng cậu đi.”
⬅ Trước Tiếp ➡