⬅ Trước Tiếp ➡
Hôm sau, ba người Tề Vũ Trình, Mục Nhiên và Kỳ Tử Câm cùng nhua ăn cơm trưa, sau đó Tề Vũ Trình và Mục Nhiên từ biệt cưỡi phi thuyền nhỏ về nhà.
Vào buổi chiều, một trợ lý khác của Kỳ Tử Câm – Bạch Nghệ Mỹ, một nữ Omega, tìm tới cửa, nói với anh ta mấy câu rất dài.
Khi đó Mục Nhiên đeo tai nghe chuẩn bị học môn lịch sử chiến tranh tinh tế Tề Vũ Trình đưa cho cậu, cho nên cũng không rõ nữ Omega xinh đẹp kia đang nói cái gì, chỉ loáng thoáng nghe được Kỳ Tử Cấm trả lời mấy câu “ tôi biết rồi”, sắp về rồi linh tinh.
Không lâu sau, Kỳ Tử Câm đã võ trang đầy đủ, bịt kín từ đầu đến chân đi ra ngoài cùng trợ lý.
Kỳ Tử Câm không ở đây nữa, Mục Nhiên vui vẻ thoải mái, cậu không ngồi thẳng nữa, lấy một chiếc gối ôm lót ở lưng rồi ngả người về phía sau, lại lấy một chiếc gối khác ôm trước ngực tiếp tục đọc sách.
Bữa tối Kỳ Tử câm cũng không về, lúc tắm rửa Kỳ Tử Câm không về, cho tới tận đêm khuya Kỳ Tử Câm cũng vẫn không về.
VE
Mục Nhiên đoán đại khái hôm nay Kỳ Tử Cấm sẽ không về cho nên rửa mặt xong thì nằm trên giường cậu lăn mấy
vòng
Cậu vô cùng mệ mỏi, vốn định ngã người xuống ngủ luôn, nhưng cuối cùng vẫn vò đầu ngồi dậy ép mình đọc sách xong rồi mới ngủ.
Cậu ngồi dậy tựa lưng vào đầu giường, mở một quyển sách đặt giữa hai chân, vừa ngáp vừa lật xem.
Thời gian trôi nhanh từng giây từng phút, thân thể đột nhiên xuất hiện sóng tình cuồn cuộn tuôn trào.
Mặt cậu càng ngày càng nóng, tim đập nhanh, vật nhỏ giữa hai chân đã nhếch cao hơn phân nữa.
Loại phản ứng này quen thuộc vô cùng, mỗi lần sắp đến kỳ phát tình, cơ thể cậu sẽ trở nên mẫn cảm vô cùng, cần phải tự an ủi mới dịu xuống được.
Mục Nhiên với tay vào giữa hai chân, tay phải tiến vào trong quần lót, nhẹ nhàng xoa bóp Côn thịt mình. Nhưng hôm nay quần ngủ và quần lót hơi chật, tay phải để trong quần hoạt động không tiện, sờ mấy cái đã gặp phải cản trở, tay chân đều bủn rủn.
“Sh...” Mục Nhiên dứt khoát cởi phăng cả quần lót lẫn quần dưới, ném bừa lên đầu giường, mở rộng đôi chân dài hữu lực, bàn tay to lên xuống giữa háng, tập trung tuốt ©ôn thịt trắng nõn của mình.
Vốn tưởng bắn một cái là xong việc, không ngờ rằng cái huyệt nhỏ không được lấp đầy trống rỗng vô cùng, dầu thủy ào ào chảy ra, chảy đầy tay Mục Nhiên, thể hiện sự khao khát của nó.
- Không thể nặng bên này nhẹ bên kia, không thể suy nghĩ gì thêm nữa, các ngón tay xương khớp rõ ràng của Mục Nhiên nhanh chóng dời chiến trường đến miệng huyệt.
Côn thịt cũng là một thằng nhóc ghen tuông dữ dội, vừa rời khỏi bàn tay xoa nắn của Mục Nhiên, nó đã nhảy dựng lên chứng minh độ tồn tại.
Ngoài cửa sổ có cành cây bị tuyết đè gãy, một tiếng “tách” vang giòn.
Kỳ Tử Cấm thu hồi ánh mắt nhìn đoạn cành gãy, ôm áo khoác ra khỏi thang máy, bước trên hành lang.
Bởi vì về khuya, anh ta không muốn đánh thức Mục Nhiên cho nên mở cửa rất nhẹ nhàng.
Nhưng mà vừa vào cửa, anh ta đã nghe được tiếng rên rỉ vụn vỡ.
“Um...”
Kỳ Tử Câm chôn chân tại chỗ, đôi mắt đào hoa vốn dịu dàng bỗng trở nên sắc bén, tầm mắt nghiêng về một bên, lập tức bắt gặp một đường ánh sáng bay ra từ phòng Mục Nhiên.
Omega không khóa cửa, hơn nữa cậu đang làm chuyện sẽ khiến mình phát ra tiếng rên rỉ gợi tình đáng xấu hổ...
Kỳ Tử Cấm nhẹ nhàng cởi đôi dày da thủ công, không phát ra nửa điểm tiếng động, chậm rãi đến gần căn phòng phát ra pheromone nồng đậm đến sắp nổ kia.
Thân hình cao lớn tuấn lãng của anh ta núp trong bóng tối, nghiêng người nhìn Omega nổi tiếng khắp tinh tế đang mở đùi về phía mình, giữa hai chân là một ©ôn thịt trắng nõn ngẩng cao đầu, phía dưới là túi...
Không! Không phải!
Kỷ Tử Cấm không thể tin được mở to hai mắt nhìn.
Dưới ánh đèn vàng mờ, bàn tay người nọ trắng nõn bóng loáng như gốm sứ, ba ngón tay tham nhập với khe hở thần bí no đủ ở chính giữa, “phụt phụt” chơi chính mình.
Dầu thủy trong suốt dính nhớp phun ra khiến cho âm môi nhạt màu và lông to bị tưới ướt đẫm.
Ngón tay thon dài đâm vào rút ra, mạnh mẽ đâm vào rồi lại nhẹ nhàng rút ra.
Một đóa hoa trơn bóng chặt chẽ, không ngừng thừa nhận đưa đẩy dồn dập thô lỗ.
Mục Nhiên lại là Omega song tính...
Phải biết rằng Omega vốn đã rất thưa thớt trong tỉ lệ dân số ở tinh tế, tân sinh nam Omega mỗi năm ít hơn ba đến năm phần trăm so với nữ Omega.
Mà loại cấu tạo thân thể song tính đặc biệt này, trước đây Kỳ Tử Câm cũng chỉ mới xem trong sách vở mà thôi, chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp được trong hiện thực.
Anh ta hít vào thật sâu.
Thậm chí anh ta có thể nhìn thấy khi Mục Nhiên mở rộng cái huyệt ướt át kia ra, vách trong hồng nhạt mấp máy cũng lộ ra ngoài.
“Um...!”
Mục Nhiên ngoáy càng ngày càng nhanh, cuốn sách vốn đặt ở giữa hai chân đã bị đá sang một bên.
Ngón tay cái và ngón út va chạm vào mép huyệt giống như thủ thế nghe điện thoại, ngón tay đập vào mép huyệt kêu “bạch bạch, bạch bạch...”
Thân là Omega, còn là Omega song tính, Côn thịt của Mục Nhiên cũng nhỏ hơn nam sinh bình thường rất nhiều. Lúc này ©ôn thịt của cậu giống như một thanh kiếm được mài sắc bén, thẳng tắp ngẩng đầu ở giữa háng.
Mục Nhiên bỗng ngã về phía sau, dựa người vào thành giường, cảm nhận được Côn thịt không được an ủi đang không vui, tay trái cậu cũng không nhàn rỗi, bớt chút thời gian cọ xát quy đầu mượt mà và thân ©ôn thịt thẳng tắp.
Khác với Omega bình thường, thân thể Mục Nhiên hoàn toàn không hề mảnh mai yếu đuối.
Ngược lại, Kỳ Tử Câm có thể thấy rõ ràng từng khối cơ mỏng hơi nhô lên trên bụng cậu, theo động tác gồng lên của tay phải, phô bày ra đường cong hoàn mỹ.
Rõ ràng đây là một Omega không dễ dàng chấp nhận nằm hầu hạ dưới thân người khác.
Thái độ của cậu với việc thủ dâm hầu như là qua loa cho xong, cặp mắt kia dường như không muốn trầm mê trong tình dụ© rồi lại mê ly ngập ánh nước, trở thành một sự đối lập khiến người ta chú ý.
Đúng vậy, cậu là một người mẫu thuẫn...
Khiến người ta càng muốn chinh phục cậu, mạnh mẽ đề cậu dưới thân, khiến cái huyệt nhỏ ướt đẫm kia đầy ắp tinh tạùng có chứa pheromone của anh ta.
“Phụt, phụt phốc...”
Đốt nón tay linh hoạt ra ra vào vào trong cái huyệt chật chội ướt nhẹp, vì Mục Nhiên hạ thấp chân phải cho nên cái huyệt không ngừng phun nước ánh thẳng vào đôi mắt 10/10 của Kỷ Tử Cẩm.
Một đêm đó, Mục Nhiên thủ dâu bao lâu, Kỳ Tử Câm cũng đứng ngoài cửa không nhúc nhích bấy lâu.
⬅ Trước Tiếp ➡