⬅ Trước Tiếp ➡
“Chú muốn để ý cái gì, chú là nam nhân, đương nhiên chú không ngại.” Đường Tuế Như như con cá nhỏ trong hồ nước nóng, linh hoạt đến bên khác, dựa vào bờ hồ nhìn anh “Chú Diệp, dù sao chú cũng là thủ trưởng, cũng không thể chủ nghĩa bá đạo như vậy, cường quyền chèn ép một cô gái nhỏ 18 tuổi.”
Quả nhiên rất ngoan độc.
“Một giờ chiều, em không đói bụng? Không ăn cơm?” Diệp Cô Thâm nhìn khuôn mặt phiếm hồng của cô, cầm khăn tắm bên cạnh lên “Em qua đây hay anh qua đó?”
“Chú Diệp, tôi đã ăn rồi, ngược lại là chú, vẫn bận rộn không có thời gian ăn cơm đi. Chú ăn cơm trước đi, tôi ngâm nước nóng một lúc, còn muốn xử lý một chút, sau đó….” Đêm nay cô có chút việc, mặc dù kéo dài không lâu, nhưng…..
Trong nhà Diệp Cô Thâm, cuối cùng không tiện.
Mà lại, bị Diệp Cô Thâm phát hiện, cô nhất định sẽ chết/
“Tôi nghiêm túc kiểm điểm rồi, lưu tôi lại một người ở đây để hối lỗi đi. Sáng sớm mai sẽ trở về.” Hôm nay cô còn không online a.
Đám người kia sẽ không treo cho cô thật đi.
Diệp Cô Thâm buông khăn tắm xuống, hai tay thon dài đặt ở trên dây lưng, lưu loát mở ra.
Đường Tuế Như ngây ngẩn cả người, “Diệp thủ trưởng, chú Diệp, chú, chú không nên vọng động a. Tôi lập tức lên, tôi cảm thấy cảm không ăn no.”
Bỗng nhiên từ trong nước văng lên bọt nước, thân thể cô đứng ở bên bờ.
“Chú mau mặc quần áo lên.” Cô bịt mắt “Đưa khăn tắm cho tôi.”
“Nhuyễn Nhuyễn, áo anh vẫn tốt, ngược lại chưa mặc quần…” Diệp Cô Thâm lạnh lùng nghiêm mặt, đáy mắt lộ ra nụ cười thản nhiên.
“Quân nhân đều nghiêm cẩn như vậy sao?” Cô khóc không ra nước mắt, “Chú Diệp, chú mặc quần vào, cài dây lưng lại, sau đó đưa khăn tắm cho tôi, chú chờ tôi ở bên ngoài được không?”
Năng lực ứng biến của cô, hẳn là không tệ lắm phải không?
Diệp Cô Thâm vừa mới chỉ cởi dây lưng, động tác cài lại rất chậm, ánh mắt đánh giá Đường Tiểu Nhu, da trắng tinh, dưới ánh mặt trời hơi hồng, liền ngay bàn chân nhỏ cũng trắng hồng, thật đáng yêu……..
Quân trưởng luôn luôn kiên cường giờ khắc này đột nhiên cảm thấy đôi khi lời bố mẹ, cũng không tệ.
Chết cũng không đi, chỗ đó đánh chết cũng không đi
Bỗng nhiên trên người bị trùm khăn tắm mềm mại, Đường Tuế Như vội vàng ôm lấy thân thể, mới dám mở to mắt.
Diệp Cô Thâm trước mắt cô không tới nửa mét, cúi đầu, toàn người cô ở trong bóng anh.
Đường Tuế Như vểnh miệng nhỏ “Chú Diệp, đẹp không?”
“Đẹp.”
Anh trực tiếp trả lời.
Cô phồng má, đi qua bên người Diệp Cô Thâm, nhỏ giọng mắng, đáng chết, Diệp Cô Thâm sẽ không bắt cô trở về huấn luyện quân sự di.
Cái chỗ quỷ quái đó, cô tuyệt đối không thể đi.
Chết cũng không đi.
Đường Tuế Như đổi quần áo xong, váy liền áo trắng nõn, hoàn toàn kiểu thiếu nữ, tóc ngắn tùy ý rải rác ở cổ.
Ngồi trên xe quân dụng Jeep, ngón trỏ Đường Tuế Như chậm rãi đẩy kính râm trên mũi, nghiêng đầu nhìn người qua đường và xe cộ bên ngoài “Chú Diệp…”
“Hả?”
“Chú rất hưởng thụ loại cảm giác này sao?” Cô buông kính râm xuống “Cái xe này, quá bá đạo quá kiêu căng! Bây giờ thế cục không ổn, chú là quân trưởng Xích Sính Quân quốc gia chúng ta, mạng nhỏ rất quan trọng, chú không sợ có người phục kích chú?”
“Nhanh như vậy em đã bắt đầu quan tâm sống chết của anh?” Diệp Cô Thâm ngồi ngay ngắn cạnh cô “Nhuyễn Nhuyễn…”
“Nhuyễn em rể chú. Không cho phép gọi tôi như vậy.” Cô chán ghét gọi như vậy.
Nhuyễn Nhuyễn cái gì?
“Thân thể mềm mại dễ đẩy ngã.” Diệp Cô Thâm giải thích đơn giản một câu “Em không gọi anh chú Diệp, anh cân nhắc đổi.”
“Không gọi liền không gọi.” Cô ngẩng cao cằm “Diệp thủ trưởng.”
“Tuế Tuế.” Diệp Cô Thâm rất phối hợp.
Vậy là được?
Diệp Cô Thâm dễ nói chuyện như vậy?
Dưới kính râm lông mi dài run run mấy lần, nghiêng đầu ngồi xuống.
Cơm trưa là nhà hàng Trung Quốc cô thích ăn, thật ra cô căn bản không ăn cái gì, ai ăn no lập tức đi tắm nước nóng.
Diệp Cô Thâm nhất định nhìn thấu lời nói dối của cô.
Ăn uống no đủ, cô ôm nước chanh trong tay, mắt to nhìn chằm chằm làn váy chính mình, trong đầu không ngừng nghĩ làm sao thoát khỏi Diệp Cô Thâm.
“Chốc lát cùng anh về quân khu.”
“Cái gì.” Cô suýt phun ngụm nước chanh ra.
⬅ Trước Tiếp ➡