“Anh đã ly hôn rồi, không ai dám nói gì cả.”
…
Mọi người lần lượt bước lên boong tàu, Thẩm Tư Ninh và Tần Thi Lan cũng lên du thuyền, quen đường đi thẳng đến tầng ba để dự tiệc tối.
Du thuyền rực rỡ ánh đèn, mang phong cách cổ điển, trụy lạc như đêm Paris. Trên sân khấu trung tâm, âm nhạc vang dội, nhiều người đang nhảy múa cuồng nhiệt.
Tần Thi Lan thấy thế dúi thẳng chìa khóa phòng vào tay Thẩm Tư Ninh.
“Bảo bối, cứ thoải mái hưởng thụ đi, tám người mẫu nam này bảo đảm sạch sẽ, dáng đẹp ”
Thẩm Tư Ninh “Nếu mình nhớ không nhầm thì mục tiêu mình tìm là chuyên gia điều chế nước hoa.”
“Không vội đâu, bữa tiệc còn một tiếng nữa mới bắt đầu, mình đã nhờ người canh chừng nhóm người của Ngưng Phong rồi.” Tần Thi Lan cười hí hửng “Đêm dài lắm, đừng lãng phí nha.”
Cô ấy hất cằm ra hiệu “Mình đi nhảy với anh chàng tóc vàng mắt xanh kia cái đã.”
Thẩm Tư Ninh “…”
Cô ngẩng đầu lên thì thấy người đàn ông kia đang nháy mắt đưa tình với Tần Thi Lan.
Thẩm Tư Ninh cất kỹ chìa khóa phòng, bất lực cười khẽ “Đi đi, mình sẽ chờ cậu ở hội trường bên phải.”
Tối nay cô không có hứng thú gì với đàn ông, nên sau khi gọi một ly tequila thì sang phía bên kia du thuyền vừa uống rượu vừa hóng gió ngắm cảnh đêm.
Kết quả lại gặp vài kẻ không có mắt tìm đến gây chuyện.
“Người đẹp nóng bỏng quá nhỉ, uống rượu ở đây là vì cô đơn không chịu nổi à?”
Thẩm Tư Ninh ngẩng đầu lên nhìn thấy một tên lùn đang huýt sáo dâm đãng về phía mình.
“Nếu cô buồn không có ai nói chuyện, có thể tìm bọn anh giải khuây đấy.”
Phía sau anh ta cũng có bốn, năm tên mặt mũi không đứng đắn.
Tên lùn đi đầu đeo dây chuyền vàng, tay đeo đầy nhẫn đá quý, còn cố ý giơ tay ra gần cô, định chạm vào.
“Anh đây có tiền không thiếu… Á á á á tay tôi ”
Rắc một tiếng.
Thẩm Tư Ninh dễ dàng bẻ gãy cổ tay anh ta.
Cô thậm chí chẳng thèm bố thí một cái liếc mắt cho bọn xấu xí này.
“Bây giờ cút vẫn còn kịp.”
Tên lùn còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã ôm tay hét thảm.
Anh ta bị một cô gái đánh?
Cơn giận bùng lên, anh ta lập tức dùng tay còn lại vớ lấy chai rượụ
“Mẹ nó, cho cô mặt mũi mà không biết điều đúng không? Chờ đấy, ông đây giết cô ”
Ở một bên khác, Nguyễn Thanh Thanh đang ngồi trong phòng VIP trên du thuyền, nhận được vô số lời tâng bốc từ bạn bè của Mạnh Tư Thần.
“Đến nào, tối nay là để chúc mừng cô Nguyễn về nước ”
“Tổng giám đốc Mạnh đúng là có phúc, bên cạnh lại có một mỹ nhân thế này ”
“Nghe nói cô Nguyễn từng là quán quân cuộc thi điều chế nước hoa toàn quốc năm năm trước, đúng là tuổi trẻ tài cao ”
Đối mặt với những lời chúc mừng ấy, Nguyễn Thanh Thanh không hề phủ nhận khi nghe đến hai chữ quán quân, chỉ ngẩng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, nhẹ giọng đầy vô tội nói “Chỉ là may mắn thôi. Nước hoa cũng không phải chuyên môn của tôi, chỉ vì thích một người nên mới bắt đầu tìm hiểụ”
Lý Niệm Nhi bên cạnh lập tức cười tươi lấy lòng “Cô Nguyễn không biết đâu, thiếu gia mỗi tối đều phải ngửi mùi nước hoa năm xưa cô tặng thì mới ngủ yên được.”
Mọi người đồng loạt “ồ” lên, Nguyễn Thanh Thanh cũng đỏ mặt xấu hổ.
Ai chẳng biết sản nghiệp của Mạnh Tư Thần có liên quan đến nước hoa.