⬅ Trước Tiếp ➡
Ngồi vào ghế phụ, cô kể đơn giản chuyện xảy ra trong biệt thự. Cô nói rất bình thản, nhưng tính tình Tần Thi Lan nóng nảy thì không thể nào kiềm chế.
“Khỉ thật, năm đó Mạnh Tư Thần bị con nhỏ thảo mai kia bỏ rơi ngay trong ngày cưới còn nhịn được, giờ lại có mặt mũi đòi ly hôn để cưới lại ả? Đúng là cặn bã xứng với chó, sống lâu trăm tuổi ”
“Cha mẹ anh ta cũng thật là kinh tởm, ba năm qua cậu dâng trà rót nước, chăm sóc tận tay, vậy mà cuối cùng đều là lũ vong ơn bội nghĩa  Đúng là loại nhà giàu mới nổi ”
Tần Thi Lan chửi bậy không ngừng.
“Dù gì năm đó anh ta cũng mất trí nhớ, không nhớ nổi chuyện cũ. Ba năm qua cậu đã làm hết lòng, cũng đã trả hết ơn nghĩa. Sau này không cần phải giả làm kiểu người anh ta thích nữa, đúng không?”
Thẩm Tư Ninh tựa đầu vào cửa kính xe  “Ừm. Giờ thì hai bên chẳng nợ gì nhaụ”
Cô ngơ ngác nhìn cảnh vật ngoài cửa xe lướt qua.
Ba năm qua, để chiều lòng sở thích của Mạnh Tư Thần, cô đã bỏ giày cao gót, búi tóc gọn gàng, mặc những bộ đồ nhạt nhẽo mình vốn không ưa, chỉ để giống với Nguyễn Thanh Thanh.
Đáng tiếc, dù cố gắng đến đâu, cũng không bằng được bạch nguyệt quang trong lòng anh ta.
“Ninh Ninh, là cả nhà họ Mạnh không xứng với cậụ”
Tần Thi Lan nghe ra sự mệt mỏi trong giọng nói cô, đau lòng đến đỏ cả mắt.
“Ly hôn cần thời gian. Trước mắt cứ ở nhà mình đi. Dù sao chúng ta cũng chẳng khác gì chị em ruột.”
Thẩm Tư Ninh mỉm cười  “Ừ.”
Cô vốn là trẻ mồ côi, không có người thân nào.
Nhưng Tần Thi Lan lại đối xử với cô tốt hơn bất cứ ai.
Nói chuyện xong, hai người đến studio trang điểm cá nhân, vừa xuống xe, Tần Thi Lan đã vẫy tay  “Marry  Có khách quý ”
Thẩm Tư Ninh xoa trán  “Tối nay mệt quá rồi, mình không có hứng trang điểm.”
“Nhưng giờ tra nam tiện nữ kia đã lăn lộn với nhau rồi, cậu còn định tiếp tục ăn mặc tầm thường, giữ trinh tiết cho anh ta nữa chắc?”
“… Không đến mức đó.”
“Vậy là được rồi ” Tần Thi Lan cười tít mắt  “Cứ nhắm mắt mà hưởng thụ đi. Toàn là chuyên gia trang điểm quốc tế. Tối nay mình đảm bảo khôi phục toàn bộ nhan sắc cho cậu ”
Nửa tiếng saụ
Gần như tất cả mọi người đều bị vẻ đẹp trong gương hút hồn.
Vốn dĩ Thẩm Tư Ninh đã có ngũ quan sắc sảo, xinh đẹp, chỉ là bình thường quá giản dị, suốt ngày lăn vào bếp núc.
Bây giờ chỉ cần trang điểm nhẹ đã khiến cô trở nên quyến rũ đến mê người.
Đôi mắt dài, quyến rũ mê hoặc, ánh mắt như có lửa nhưng không hề phô trương. Đuôi mắt có một nốt ruồi lệ màu đen, càng tôn lên khí chất kiêu ngạo ẩn sâu bên trong.
Ngay cả Tần Thi Lan cũng không nhịn được mà cảm thán  “Nữ thần sắc đẹp giáng thế  Đây mới là Thẩm Tư Ninh mà mình quen biết ”
Cô ấy lập tức gọi người mang quần áo tới.
“Bảo bối Ninh Ninh, toàn là váy dạ hội cao cấp, cứ chọn thoải mái. Lần này mình chi lớn mừng cậu trở lại cuộc sống độc thân. Mở tiệc du thuyền, thêm tám người mẫu nam, đảm bảo phê tới sáng ”
Thẩm Tư Ninh khoát tay  “Giờ mình không có hứng thú với đàn ông.”
Tần Thi Lan tức xì khói  “Không hứng thú? Nhưng ba năm rồi đấy, chẳng lẽ ba năm nay cậu không có nhu cầu sinh lý?”
“…” Làm gì có chuyện không có.

⬅ Trước Tiếp ➡