Nữ Thư Ký Ăn Sạch
Chương 2: (H+)
⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi xe rời khỏi Queen Plaza một đoạn, Đình Phong giờ đây rã rời bên trong đai an toàn. Anh lục khắp các túi áo, túi quần và cả trong xe nhưng vẫn không thấy điện thoại, bản thân củng không đủ tỉnh táo để nhớ xem đặt nó ở đâu. Anh muốn gọi điện thoại cho trợ lý đến đón mình và đưa Ngọc Huyền trở lại nhưng đành bất lực.
"Anh không tìm thấy điện thoại hả??" thấy hành động của anh, Cô bất giác hỏi.
"Ừ...Em cho anh mượn điện thoại của em với." Anh nói với giọng điệu yếu ớt cùng chút tỉnh táo sau cùng.
"Điện thoại em vẫn đang ở tủ đồ nhân viên, lúc nãy em vẫn chưa tan làm nên chưa lấy lại đồ."
Ngọc Huyền lái chiếc Vios tiến về phía trước trong vô định, thời điểm này cô không biết phải làm sao. Người đàn ông bên canh giờ đây gần như ngất đi, cô không biết nên đưa anh đi đâu lúc nào này. Sau một lúc lờ đờ, anh ngẩn đầu dậy, với tay vào trong áo vest lấy ra một chiếc thẻ nhựa đưa cho cô, dự định nói gì đó nhưng không thành lời lại gục xuống. Ngọc Huyền nhận lấy, là một tấm thẻ phòng VIP thuộc cao ốc Cloud9 chi nhánh Phú Nhuận. Cô đã đi ngang đây vài lần, là một trong những tòa cao ốc gần nhà cô.
20 mươi phút sau, xe đánh vào hầm đỗ xe tòa nhà Cloud9, Ngọc Huyền vất vã đỡ lấy người đàn ông cao lớn hơn mình vào thang máy. Trên thẻ là ký hiệu A14.02, theo Ngọc Huyền nghĩ sẽ là dãy A lầu 14 phòng 2, nhưng khi đã ở bên trong thang máy dãy A, cô liên tục ấn tầng 14 nhưng thang máy vẫn không hoạt động.
Lúc này Đình Phong vẫn rên hự hự thành tiếng, cơ thể nóng rực, tay phải lúc này đã không còn đặt trên vai cô, mà đã trượt xuống giữ eo thon nhỏ của cô theo bản năng và sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ của thuốc. Cơ thể anh nóng rực, giờ đây muốn nhanh vào được phòng để tắm dưới nước mát xóa đi cảm giác bức bối nóng nực trên cơ thể mình, nhưng Ngọc Huyền vẫn loay hoay với chiếc thang máy. Anh đưa tay trái nắm lấy cổ tay phải đang cầm thẻ phòng, ngón trỏ vô thức đặt vào giữa lòng bàn tay mềm mại của cô, mềm, rất mềm, đầu anh như muốn bức ra. Một tia ý nghĩ đen tối vụt qua đầu anh, nếu lòng bàn tay mềm đó cầm lấy côn ŧᏂịŧ anh, chắc chắn sẽ rất thoải mái.
Ngọc Huyền bị năm lấy tay làm cô hơi giật mình, khẽ rụt tay lại nhưng vẫn bị bàn tay to lớn của anh giữ lại. Hai vành tai có hơi nóng toát lên, bây giờ cô mới nhận ra tay phải anh đang đặt trên eo mình. Cảm giác hồi hộp, thẹn thùng kéo đến, ngực vang lên thình thịch từng tiếng. Anh giữ tay cô để đặt tấm thẻ phòng lên cảm ứng thang máy, đèn tầng 14 sáng lên, thang máy bắt đầu di chuyển.
Cửa thang máy mở ra, Ngọc Huyền lại vất vã mang anh tìm phòng 14.02. Cửa phòng mở ra, bên trong tối đen như mực, ánh sáng từ hành lang rọi vào, cô xác định được vị trí chiếc giường bên trong phòng, dìu anh đến bên giường.
"Sầm" chiếc cửa tự động đóng lại, mọi thứ lại tối đen, một chút ánh sáng từ cửa sổ rọi vào không đủ chiếu sáng gian phòng. Cô vất vã đặt anh nằm trên giường, đứng dậy chuẩn bị rời đi.
"Đừng đi" Đình Phong nói bằng âm giọng khô khốc.
"Anh nghĩ đi, em phải đi rồi" cô xoay lại nói với anh rồi rời đi.
Chưa bước được quá 2 bước, một bàn tay tho lớn nắm chặt lấy cổ tay cô kéo mạnh, cô ngã nhào vào cơ thể người nào đó. Trong bóng đêm cô lỡ chạm tay lên một bộ ngực rắn chắc, l*иg ngực cô có hàng vạn con ngựa chạy qua kêu lên thình thịch. Sau vài giây thửng thờ, cô vùng vẫy trong lòng ngực anh, hét thật lớn mong anh tỉnh táo lại "Anh thả tôi ra!!"
Nhưng với Đình Phong, lúc này cơn mệt lả đã đi qua, thuốc bắt đầu phát huy tác dụng chính của nó "động dục". Bên tai anh giờ chỉ còn lại tiếng ù ù, không còn nghe rỏ những gì cô nói. Với anh chỉ đơn giản là muốn phát dục. Anh đè chặt cô lên giường. Với một cánh tay to khỏe, anh đã giữ 2 cổ tay yếu ớt cô lên quá đầu, tay phải nắm lấy vạt áo sơ mi trắng của cô. "Soạt" hàng nút áo văng khắp nơi. Ánh trăng hiếm hoi từ cửa sổ chiếu vào phòng tạo thành một đường sáng vàng mờ ảo, vô tình hay cố ý giúp anh thấy được đôi tuyết trắng mờ ảo căn tròn của cô được gói trong cái áo ngực trắng ren, làm si mê lòng người. Đầu óc anh như càng điên dại, nắm lấy chiếc áo ngực, dùng một lực rất lớn kéo phăng nó ra khỏi cơ thể cô, đôi tuyết lê to tròn kia bật mạnh ra đung đưa trước mặt anh cùng tiếng la thất thanh của Ngọc Huyền.
"Đừnggggg"
Từ lúc bị anh giữ chặt tay, cô hoảng sợ tột độ, không ngừng khóc lóc cầu xin anh, liên tục vùng vẫy trong vô lực với sức mạnh to lớn của người đang ông trước mặt. Cô hy vọng trong giây phút này, người đàn ông điềm đạm đứng đắn, mang vẽ ngoài cấm dục xuất hiện trong bửa tiệc rượu trở lại trong anh, hy vọng anh buông tha cô. Giờ đây cô cảm thấy hồi hận vì đã giúp anh, để giờ đây anh từ con mồi trở thành kẻ đi săn. Trong con ngươi anh một màu đen che kín, anh như con dã thú vồ được con linh dương nhỏ bé, con linh dương càng vùng vẫy, anh càng thèm muốn mãnh liệt.
Anh nhìn chằm chằm lên bộ ngực cô dưới ánh sáng vàng nhạt của ánh trăng, anh rên hừ hừ thành tiếng, cúi đầu ngậm lấy đầu nhũ hoa bên trái, mυ"ŧ mạnh bạo để ngọn lửa cháy phừng phừng trong cả cơ thể dịu đi một chút. Tay phải không ngừng bóp mạnh lên chiếc tuyết lê mềm mại còn lại. Ở khoảng cách gần, anh nhìn thấy nốt ruồi son điểm lấy trên ngực trái của cô làm nó càng thêm phần hấp dẫn.
Anh dường như đã không còn nhịn được nữa, cỡi quần mình xuống, côn ŧᏂịŧ hùng dũng, trướng to đập mạnh lên đùi Ngọc Huyền. Cô khá nhạy cảm, tuy là lần đầu tiên tiếp xúc mật thiết với một người đàn ông, tuy rằng trong bóng tối nhưng khi thứ kia bật mạnh lên đùi cô, cô biết đó là thứ gì, nhưng hơn hết những biểu diễn từ xúc giác gửi về não bộ, vẽ lên một hình ảnh thô dài, không rỏ hình thù nhưng thực sự rất lớn. Hình ảnh tưởng tượng đó càng làm cô sợ hãi hơn, vùng vẫy mạnh mẽ hơn nhưng tất cả củng chỉ là làm anh ta thêm hừng hực hơn, muốn chiếm đoạt cô hơn.
Theo đôi chân thon thả của cô, anh vuốt ngược về đùi mềm mại của Ngọc Huyền, anh vuốt nhẹ nhàng, chậm rải để thưởng thức cảm giác da thịt mềm mại của cô gái đáng thương trong tay mình. Động tác của anh nhột nhạt, mang theo sợ hãi càng lớn trong cô, cô biết anh sẽ làm gì tiếp theo nhưng giờ đây sự sỡ hãi không giúp cô có động lực vùng vẫy, mà đang nhấn chìm cô, làm cô chỉ biết khóc lóc và nằm yên mặc người đàn ông kia thưởng thức mình. Bàn tay lần đến bên hông của chiếc qυầи ɭóŧ, giờ đây cô đã nằm yên dưới cơ thể mình, anh củng không điên cuồng như ban nãy. Nắm một bên qυầи ɭóŧ nâng đùi cô lên, kéo nó rời khỏi chân trái cô mà nằm nhúm lại nơi gối phải. Anh trường dài lên người cô, 2 khuôn mặt đối diện nhau, lúc này 2 chiếc mặt nạ đen vẫn chưa thao xuống cùng với bóng tối trong căn phòng, anh và cô thỉ thấy được đôi mắt đen láy của nhau, một đôi mắt của du͙© vọиɠ và chiếm hữu, còn lại là đôi mắt ướt đẫm nước, bên trong là tia cầu khẩn xen lẫn sợ hãi. Côn ŧᏂịŧ anh bây giờ đặt giữa huyệt khẩu của cô, một sự khô khan ngăn cản anh tiến vào nhưng chỉ có tiến vào anh mới có thể thoải mái hơn, mới có thể giải đi ngọn lửa hừng hực bên trong mình, thứ thuốc chó má.
Anh dùng sức, rất nhiều sức, cùng với sự cứng rắn của côn ŧᏂịŧ mới tách được động hẹp nhỏ bé tinh nguyên của cô mà tiến vào.
"Á....ahhhhhhh" tiếng gào khóc lớn rất lớn kéo dài của cô gái nhỏ. Là lần đầu tiên trong đời, cô bị cướp một cách trắng trợn, đầy bạo lực. Đau, rất rất đau, cơn đau đánh mạnh vào tiềm thức cô cùng sợ hãi tột độ, cô ngất đi trong đau đớn, buồn tủi.
Người đàn ông trên cơ thê cô củng chẳng khá hơn, sự khít khao chặt chẽ trong huyệt đạo bó chặt lấy anh, anh không có cách nào động đạy, đành giữ lại một lúc. Sau một lúc, cơ thể cô bắt đầu rỉ nước để làm dịu cơn đau, nhưng giúp cô thì ít lại giúp kẻ thủ ác thoải mái hơn nhiều. Cùng với máu và nước bên trong cô, hắn bắt đầu cử động ra vào trù dập huyệt đạo bé nhỏ, chật nít để thỏa mãn bản thân.
Một lúc sau, Ngọc Huyền tĩnh lại vì cơn đau dưới hạ thể và con cầm thú trên cơ thể cô vẫn đang hì hục hưởng dục động đậy mạnh cơ thể vô lực bên dưới. Tay cô đã không còn bị giữ trên đầu, anh ta đã dùng đôi bàn tay hung bạo kia ôm lấy cô vào lòng ngực mà thao. Thuốc dần dần cũng đã vơi bớt vì đây đã là lần thứ hai anh ta ở bên trong Ngọc Huyền.
Không! Lúc này cô không hề muốn tỉnh dậy, cô chỉ hy vọng bản thân tỉnh dậy sau khi hắn ta đã làm xong để cô không phải cảm nhận được nỗi nhục nhã và nổi đau trên thân thể này. Khóc, cô tiếp tục khóc, nước mắt lăn từ khóe mắt cô rồi rơi xuống mặt, lăn dần xuống đôi tay anh đang ôm cô. Anh biết cô đã tỉnh, trong lưng chừng cơn du͙© vọиɠ cùng một chút tỉnh táo, anh thấy thương người con gái này, ngày hôm này vì giúp anh mà bị anh hại ra đến thế này.
"Anh không mong em tha lỗi, nhưng chỉ mong em hiểu, những điều anh làm là vì tác dụng của thuốc kí©ɧ ɖụ© bên trong ly rượu. Anh xin lỗi" Miệng trên anh xin lỗi, nhưng miệng dưới của cô thì anh vẫn liên tục đâm nó đến bị thương, nực cười, làm sao cô có thể thông cảm.
Trong căn phòng tối, tiếng khóc thút thít của cô gái, tiếng thở hừ hừ nặng nhọc của kẻ ác, tiếng bạch bạch va chạm giữa hai cơ thể hòa vào nhau. Trong cơn đau nơi hạ thể, một cảm giác quái lạ bên trong Ngọc Huyền, một cảm giác thoải mái dần dần sinh ra bên trong cô, cô không biết nó có phải là kɧoáı ©ảʍ mà cô đọc được trên mạng về tìиɧ ɖu͙© hay không, nhưng tại sao?? Cô đang bị hành hạ, bị làm nhục mà bên dưới cơ thể dạy cô cảm nhận loại giác cảm sảng khoái đó. Mỗi một cú đâm thọc của anh, hạ thân đau đơn lại kèm theo một chút sung sướиɠ, huyệt động không ngừng co rút thít chặt lại. Lúc này đây bên trong cô thật lạ, cô như muốn đi vệ sinh, cô vùng vẫy đẩy mạnh anh ra để mong được đi vào nhà vệ sinh, cô sắp không kìm được. Một chuyên gia như anh càng biết sau cơn đau giờ đây cô đã chạm vào du͙© vọиɠ, những co thắt chặt chẽ bên dưới giúp anh biết được cô sắp đến cao trào, anh củng vậy những co thắt đó làm anh không còn giữ được nữa.
Ra, anh muốn ra cùng cô vào thời khắc này, anh ôm chặt cô, nhấp nháy liên tục không ngừng và có chút thô bạo. Cô cố vùng vẫy nhưng không có cách nào thoát ra, bản thân cô củng không giữ được nữa.
"Ah......hh" Ngọc Huyền thất thanh, bắn ra một dòng nước làm ướt đẫm đầu côn ŧᏂịŧ.
"Ưʍ...m" Đình Phong trút hết tất cả vào bên trong cô.
⬅ Trước Tiếp ➡