“Đêm nay gặp được tôi đây tốt bụng vậy là phúc đức tổ tiên ba đời nhà anh để lại đó. Về nhớ ra mộ tổ mà cúi lạy đi. Nếu không phải hai ngày trước tôi đánh anh đến mức quá tay, làm tay tôi chấn thương, thì đêm nay anh xác định là không còn đường sống rồi.”
“Bắt đầu hít đất đi, tôi muốn xử phạt bằng thể lực.”
Giang Vọng đáp lại bằng giọng đều đều “Ừ.”
Anh xoay người, chống tay xuống sàn và bắt đầu hít đất theo nhịp.
“Khoan đã.”
Giang Vọng hơi nghiêng đầu nhìn cô, không rõ lý do.
“Tôi muốn ngồi lên.” – Lâm Yên nhìn tấm lưng của Giang Vọng.
Cơ lưng căng lên rắn chắc, đường rãnh giữa lưng rõ ràng, kéo dài xuống tận nơi bị che bởi dây quần, vẻ gợi cảm gần như không che giấu nổi.
Phải nói rằng, dáng người của Giang Vọng… quá đỉnh.
Lâm Yên nuốt nước bọt một cách khó khăn.
Trong đầu có một tiểu nhân đang tụng kinh Sắc tức thị không, không tức thị sắc…
“Được rồi, lên đi.”
Lâm Yên ngập ngừng “Lỡ đâu tôi ngồi làm gãy lưng anh thì sao? Tôi không có ý định nuôi anh cả đời đâu đấy.”
Giang Vọng thản nhiên “Không gãy được.”
“À.”
Lâm Yên ngồi lên, khoanh chân một cách tự nhiên.
Giang Vọng vẫn tiếp tục hít đất nhẹ nhàng như không có gì xảy ra, lên xuống đều đặn, không chút cố sức.
Lâm Yên nhân cơ hội lén xoa một phát lên cơ thể anh, trêu chọc
“Chậc chậc, nhà nghèo rớt mồng tơi mà dáng người lại ngon thế này. Ở nhà chắc toàn trộm đồ ăn, ra ngoài chắc trộm tập ở phòng tập thể hình hả? Cơ ngực thế kia chẳng phải cố ý quyến rũ tôi à?”
Giọng Giang Vọng khàn khàn, hơi thở thoảng qua tai cô, mang theo chút gợi cảm
“Không phải muốn quyến rũ cô, mà là muốn đấm cô một cú gãy răng.”
Lâm Yên “……”
Đồ súc sinh.
“Nếu anh dám đánh tôi, tôi sẽ hủy hợp đồng, không trả viện phí thuốc men nữa.”
Giang Vọng im lặng.
Ngoan ngoãn trở lại.
Lâm Yên lắc đầu, dáng vẻ tự đắc, ra chiều cao ngạo
“Tôi thích nhất là kiểu người như anh, không ưa nổi tôi mà cũng chẳng làm gì nổi tôi.”
Giang Vọng cười nhạt, lời nói mang hàm ý mập mờ
“Sớm muộn gì… tôi sẽ cho cô biết tay.”
“Khác ngành như cách núi, chúc anh may mắn.” – Lâm Yên vừa nói dứt lời, thì cảnh vật bỗng nhiên đảo lộn.
Cô bị xoay vòng đến choáng váng, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Giang Vọng đè xuống dưới…
Sàn phòng được trải toàn bộ bằng thảm lông nhung cao cấp, mềm mại như mây. Lâm Yên bị ném xuống cũng không thấy đau gì cả.
Cô vừa mở mắt đã chạm ngay ánh nhìn đầy hài hước trong đôi mắt đen của Giang Vọng.
Lâm Yên cau mày, gương mặt không vui hét lớn
“Giang Vọng, anh muốn tạo phản à? ”
Giang Vọng khẽ nhướng mày, chẳng thèm để ý tới cô, tiếp tục làm hít đất.
Theo nhịp lên xuống, hơi thở của anh phả lên mặt Lâm Yên, từng chút từng chút, đôi khi như đè lên người cô, vừa áp lực vừa gợi cảm.
Ánh mắt họ giao nhau, mặt Lâm Yên bỗng đỏ lên, cô cắn môi, hơi quay đầu sang chỗ khác, có vẻ lúng túng.
Dưới ánh đèn dịu nhẹ, Giang Vọng có thể thấy rõ những sợi tơ mềm mịn trên gò má nhỏ nhắn của cô, cùng với màu ửng đỏ như tơ hồng, chẳng còn chút kiêu ngạo nào như thường ngày, mà thay vào đó là dáng vẻ ngoan ngoãn, e lệ.
Giang Vọng vô thức nhếch môi cười.