"Một người đàn ông trưởng thành, lại làm việc không thèm để ý hậu quả. Ba thấy hai mươi năm nay con sống đều là uổng phí." Ba Cố lắc đầu, khuôn mặt thất vọng nhìn về Cố Vị Hi, chợt nâng tay chỉ về Tô Thiên Ngữ than trách "Hôm nay con đính hôn với Trầm Ngư, cho dù lo lắng Thiên Ngữ gặp phải chuyện không may, con muốn đi tìm con bé, cũng nên chuẩn bị tốt chuyện lúc sau, ít nhất là phải ổn định Trầm Ngư đã."
Đuôi lông mày Cố Vị Hi giật giật, giống như muốn nói gì, nhưng lại nuốt vào trong.
Hắn nghĩ với tính cách của Tô Trầm Ngư sẽ không làm ra chuyện gì quá lớn, không ngờ người tính không bằng trời tính, hành động của Tô Trầm Ngư thật sự nằm ngoài dự kiến của hắn.
"Bác Cố..." Giọng Tô Thiên Ngữ đầy bi thương.
Cha Cố nhìn về phía cô ta, sắc mặt dịu đi, trấn an nói "Thiên Ngữ, chuyện này không liên quan đến con, con không sai, người sai là Vị Hi, là nó không xử lí tốt, ủy khuất con rồi, cũng ủy khuất Trầm Ngư nữa."
"Hai đứa nhỏ này đều không sai Hai đứa nó vốn là lưỡng tình tương duyệt, nếu không phải...." Mẹ Tô càng nghe càng giận, vuốt khuôn mặt tái nhợt của Tô Thiên Ngữ, bà hận không thể để mình chịu thay, "Chuyện này ầm ĩ thành như vậy, hủy bỏ hôn ước của nó với Vị Hi đi."
Nói xong nhìn qua cha Cố "Để cho đại học đánh rớt nó, rồi đưa nó đến đại học C. Nó trở về đã lâu rồi, muốn gì chúng ta cũng đều cho, nhưng lại không biết dừng. Nếu như vậy, trừng phạt nó một chút, nên hiểu được phạm sai lầm thì phải gánh vác hậu quả, miễn cho nó ỷ vào có chúng ta liền thích làm gì thì làm."
Cha Tô sắc mặt âm trầm, đồng ý gật đầu, con gái ruột mất tích hơn mười năm tìm trở về, ông rất vui vẻ, thế nhưng lại phát hiện cô con gái này lại không giống mình, thậm chí còn có nhiều thói quen xấụ
Chuyện này làm cho ông không biết giấu mặt mũi vào đâu
Ông nhìn sang hướng Tô Thiên Tập nói "Kêu nó xuống đây "
Tô Thiên Tập ngồi ăn dưa không kiên nhẫn kêu 'ồ', cậu năm nay mười ba tuổi, đã chính thức bước vào thời kì trưởng thành, ở cái tuổi thường thích coi mình là 'đại nhân', đã là 'đại nhân' thì nên công bằng.
Bởi vậy trước khi lên lầu, cậu liền nói lên ý kiến.
"Con cảm thấy Tô Trầm Ngư làm vậy cũng đúng mà." Cậu ngẩng đầu lên, xém trợn mắt, "Hôm nay là ngày chị ta đính hôn, nhưng anh Vị Hi lại chạy đi tìm chị, nếu đổi lại là mọi người thì mọi người có tức giận không?"
"Mẹ, mẹ nói anh Vị Hi là do chị nhường cho Tô Trầm Ngư, người mà mẹ và bác gái Cố định hôn cũng là Tô Trầm Ngư và anh Vị Hi."
Nói xong, biết mình sẽ bị mẹ Tô mắng nên Tô Thiên Tập lập tức chạy lên lầụ
Tuy rằng cậu không thích Tô Trầm Ngư có thể nhìn ra từ xưng hô của cậu với Tô Trầm Ngư, nhưng có sao nói vậy, chuyện ngày hôm nay là anh Vị Hi không đúng.
Trong đầu nhớ về bộ dạng của Tô Trầm Ngư trên lễ đài, Tô Thiên Tập bất giác cảm thấy.... mẹ, bọn họ hình như đều có chút bất công.
Đều do Tô Trầm Ngư thường ngày cứ xị mặt xuống, cả ngày cứ âm trầm, nếu cô ôn nhu, hào phóng giống chị Thiên Ngữ thì ai mà chán ghét được.
Cậu đến trước cửa phòng của Tô Trầm Ngư, gõ cả nửa ngày mà bên trong vẫn không có động tĩnh gì.
Tô Thiên Tập mất kiên nhẫn, trực tiếp mở cửa.
Nhưng mà cả căn phòng trống trơn, làm gì có bóng dáng của Tô Trầm Ngư.
Người đâu?
"Em tìm chị?"
Ngay lúc này sau lưng cậu bỗng phát ra một âm thanh nho nhỏ, lông tơ của Tô Thiên Tập trong phút chốc lấy tốc độ mắt người có thể thấy được dựng ngược lên, cậu phát ra một tiếng hét chói tai, âm thanh chấn động trần nhà, tiếp đó là giống như mèo con bị giẫm đuôi, nhanh chóng nhảy lên.