⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Trầm Ngư sau khi trở về Tô gia, hành động cẩn thận, vâng vâng dạ dạ, làm cho người ta nhìn vào liền cảm thấy không phóng khoáng, không ra gì.
"Cô..."
"Mẹ, tất cả đều nghe theo mẹ." Tô Trầm Ngư tiến lên từng bước, thân thiết kéo tay mẹ Tô, cười ngọt ngào, "Mẹ đừng lo, con sẽ khiến mẹ hài lòng."
Thái độ của Tô Trầm Ngư khiến mẹ Tô nhất thời không kịp suy nghĩ, nhưng rất nhanh liền phản ứng lại, Tô Trầm Ngư chắc là đang lo lắng về việc đính hôn với Cố Vị Hi, sợ thật sự mất đi Cố Vị Hi nên mới lấy lòng bà.
Có điều biểu hiện của Tô Trầm Ngư lúc này rất giống lúc nhỏ, làm bà rất hài lòng.
Trầm Ngư nếu như nghe lời, người làm mẹ này tất nhiên cũng không ngại đối tốt.
"Con biết là tốt rồi." Biểu tình lạnh lùng của mẹ Tô liền ôn hòa hơn không ít, "Con ngoan ngoãn, mẹ đương nhiên sẽ không không thương con."
Dưới lầu khách đã rất đông rồi, hai nhà Tô, Cố đang vội vàng đón tiếp, mẹ Cố mặc lễ phục, đeo mấy bộ trang sức quý giá bước đến, bà hiển nhiên biết nguyên nhân Cố Vị Hi rời đi, thấy Tô Trầm Ngư mặt mày tươi cười cùng mẹ Tô bước xuống, bà nhẹ nhàng thở ra.
Coi như hiểu chuyện.
Bà trao đổi ánh mắt với mẹ Tô, sau đó nắm lấy tay Tô Trầm Ngư, thuận thế đeo lên cổ tay cô chiếc vòng có giá trị không nhỏ, vỗ nhẹ cô rồi ôn nhu nói "Trầm Ngư, con ngàn vạn lần đừng để ý. Thiên Ngữ với Vị Hi cùng nhau lớn lên, bác xem con bé như con ruột vậy, con bé có tình cảm rất tốt với Vị Hi, con lại cùng Vị Hi đính hôn, trong lòng con bé có lẽ rất khổ sở, con để cho Vị Hi an ủi con bé một lát. Con yên tâm, chúng nó chỉ là anh em thôi, con mới là con dâu chân chính của bác."
Mẹ Cố rất vừa lòng con dâu là Tô Thiên Ngữ, còn đứa con gái ruột được Tô gia tìm về này tính tình không phóng khoáng, lại chẳng có tài năng gì, trừ bỏ khuôn mặt này ra, làm sao có thể xứng với con trai bà.
Bà nhớ Tô Trầm Ngư trước đây thông minh, khiến người ta yêu thương, đáng tiếc mất tích hơn mười năm đã đem cô nuôi phế đi.
Ủy khuất Thiên Ngữ rồi.
Tô Trầm Ngư nhìn vòng tay bằng ngọc, cô có cái tật xấu thế này, trước khi vào cung cô đã chịu khó khăn một khoản thời gian, bởi vậy cô rất coi trọng tiền bạc, vòng tay này có chất lượng rất tốt, dùng tiền ở hiện đại để đổi cũng được bảy chữ số.
Cô thích người hào phóng.
Ánh mắt cô lướt qua vòng cổ bảo thạch của mẹ Cố.
Cái này cũng không tệ nha.
Mẹ Cố nói xong liền nhìn thấy ánh mắt của Tô Trầm Ngư, bà không khỏi sửng sốt Tô Trầm Ngư cười rất tươi, không giống với Tô Trầm Ngư trước đây.
Nhưng quan trọng là nhìn đối phương cười tươi như thế, bà bất giác lại cảm thấy lạnh sống lưng.
"Phóng viên đến rồi." Mẹ Tô nhíu mày nói.
Tô Trầm Ngư đang suy nghĩ đến bảo khố liền quay về hiện thực, cô nâng mắt nhìn về phía phóng viên đằng xa, trực tiếp bước đến.
bảo khố kho báu có tiền, vàng,...
"Sẽ không có việc gì chứ?" Nhìn thân ảnh của Tô Trầm Ngư, mẹ Cố thấp giọng hỏi.
Mẹ Tô đương nhiên hiểu ý của bà ta, gật đầu "Yên tâm, nó không dám."
Thế nhưng hai người lại nhìn thấy Tô Trầm Ngư đi được nửa đường liền vòng lại, trực tiếp đi lên lễ đài.
Mặt hai người đều biến sắc "Nó muốn làm cái gì?"
Người dẫn chương trình do hai nhà mời đến đang chuẩn bị cho quá trình tiếp theo, microphone đang cầm trên tay bỗng nhiên bị một cánh tay mảnh khảnh đoạt đi.
Dẫn chương trình "??"
Quay đầu lại liền nhìn thấy một khuôn mặt xinh đẹp, dung nhan kia làm hô hấp hắn trì trệ, qua hai giây mới biết người trước mắt là ai.
"Tô tiểu thư, còn chưa đến thời gian..."
⬅ Trước Tiếp ➡