⬅ Trước Tiếp ➡
Trần Mặc Sinh đã thay quần áo. Anh ta mặc một cái áo hoodie ngắn tay, trên mũ có hai màu đen trắng. Một tay cắm trong túi quần, tay còn lại cầm điện thoại cúi đầu xem. Giày thể thao sạch sẽ, lộ ra mắt cá chân xinh đẹp.
Anh ta đứng bên cạnh một chiếc xe đạp.
Cảnh đẹp ý vui.
Tô Trầm Ngư vừa lòng gật đầụ
Anh ta ngẩng đầu lên liền thấy Tô Trầm Ngư đến gần. Chốc lát sống lưng đột nhiên thẳng lên, trong mắt có một tia khẩn trương. Anh ta không nghĩ tới vừa ước sẽ hẹn gặp Tô Trầm Ngư, bây giờ lại thật sự hẹn được rồi.
"Chuyện trên mạng..." Anh vừa mở miệng đã ảo não, tức bản thân mình cái hay không nói, toàn đi nói cái dở. Cô chắc chắn không muốn nhắc tới việc đó.
Tô Trầm Ngư hơi cười, đeo khẩu trang lên "Suýt chút nữa đã quên chuyện hotsearch trên mạng rồi. Em bị nhận ra thì không sao, nhưng nếu liên lụy anh thì không tốt."
Trần Mặc Sinh định nói không sao. Nếu anh ta đã dám chủ động hẹn cô, thì đã nghĩ tới chuyện đó rồi. Nhưng lại cảm thấy nếu mình nói như thế thì có vẻ giả tạo quá, nên anh ta gật gật đầu, trực tiếp bỏ qua chủ đề này "Em muốn ăn gì?"
"Anh là học trưởng, quen thuộc với nơi này hơn em, hay là anh đề cử đi."
"Đằng sau trường có một quán cá nướng, hương vị không tồi. Chúng ta đến đó thử xem?"
"Nghe anh hết."
Trần Mặc Sinh trong mắt tràn ngập ý cười.
"Anh chở em nhé?" Anh chỉ chỉ chiếc xe đạp, cẩn thận hỏi.
Tô Trầm Ngư đương nhiên không định làm khổ chân mình "Cảm ơn học trưởng."
Vành tai Trần Mặc Sinh nóng lên.
Tô Trầm Ngư ngồi trên ghế sau, không chút do dự vòng tay qua eo Trần Mặc Sinh. Cơ thể người ngồi trước đột nhiên cứng đờ, sau đó hình như thiếu nữ nhận thấy hắn không được tự nhiên, vội buông tay.
Trần Mặc Sinh mặt chậm rãi đỏ "Em đừng buông tay, ôm chặt vào."
"Được ạ."
Tô Trầm Ngư thoải mái vòng tay qua eo anh ta một lần nữa. Bên dưới cảm giác khá tốt, người này cực giống tiểu soái ca Tiểu Sinh Tử, vậy mà lại có cơ bụng.
Rất tốt...
Nghĩ đến chuyện vừa mới quen biết không lâu, lại sợ dọa đến đối phương, cô quy củ vòng tay qua eo của Trần Mặc Sinh, không làm bất kì động tác dư thừa nào khác.
Sau vài phút thì tới cửa hàng cá nướng mà Trần Mặc Sinh nói. Bên trong có không ít người, cũng may còn có phòng trống. Trần Mặc Sinh thân thiết che cho Tô Trầm Ngư tiến vào trong tiệm.
"Bên kia không phải là Trần Mặc Sinh sao?" Sau khi hai người ngồi xuống, một nam sinh ngồi cùng đám bạn trẻ cách bàn của bọn họ không xa nói.
"Nghe nói anh ta trong khoa truyền thông, chưa từng qua lại với nữ sinh. Lần này thế mà lại hẹn một học muội. Thật thú vị."
"Tiếc là không nhìn thấy được khuôn mặt của học muội, nhưng mà nhìn đôi chân kia, chắc chắn cực kì đẹp."
Một lát sau, thiếu nữ dưới tầm mắt của mấy nam sinh kia gỡ khẩu trang xuống.
Bọn họ " "
"Đệt, kia không phải nữ minh tinh trên hotsearch hôm nay sao???"
"Hôm nay tôi có nghe người ta nói, Tô Trầm Ngư là tân sinh viên của trường chúng ta...Gan Trần Mặc Sinh lớn thật, vậy mà dám ra tay với minh tinh "
.................
"Cô ấy... có phải vừa nhìn thoáng qua bàn chúng ta hay không?"
"Hình như là vậy."
"Cô ấy nghe được mấy lời tụi mình nói rồi?"
"Tụi mình đâu có nói lớn quá đâụ"
"Quả nhiên, nữ minh tinh này thật sự rất đẹp, Cố Vị Hi kia mắt bị mù sao......"
Tô Trầm Ngư hết hứng thú thu hồi ánh mắt. Mấy nam sinh đang nói chuyện bên kia mỗi người một khuôn mặt bình thường, vẫn là gương mặt của Trần Mặc Sinh nhìn thoải mái.
Cô chống cằm nhìn hắn.
Trần Mặc Sinh đưa cho cô ly nước trái cây, bị cô nhìn đến đỏ mặt "Trên mặt anh có gì sao?"
"Không có." Khóe miệng Tô Trầm Ngư nhẹ cong "Học trưởng thật là đẹp. Với khuôn mặt này anh có thể dễ dàng tiến vào giới giải trí."
⬅ Trước Tiếp ➡