Khi biết cô thích hắn, hắn ngay lập tức muốn giải trừ hôn ước. Người hắn thích là Thiên Ngữ, là cô gái mà hắn che chở từ nhỏ đến bây giờ. Hắn muốn tìm Tô Trầm Ngư nói rõ ràng, nói rõ chuyện hắn không có khả năng thích cô, nhưng Thiên Ngữ lại giữ hắn lại, đau khổ cầu xin nói Trầm Ngư ở bên ngoài chịu khổ đã nhiều năm như vậy. Với lại cô ấy đã cướp đi cuộc sống lẽ ra là của Trầm Ngư, không thể đến vị hôn phu cũng cướp đi. Cho dù bọn họ thích nhau đi nữa, cũng không thể bỏ mặc Trầm Ngư. Hắn cần chịu trách nhiệm với Trầm Ngư.
Vì thế, cô ấy cam tâm tình nguyện từ bỏ đoạn cảm tình này.
Chỉ là Thiên Ngữ nhiều năm như vậy vẫn luôn không tranh không đoạt. Sau khi Tô Trầm Ngư trở về cô ấy càng không quan tâm đến bản thân mình.
Nhưng mà từ nhỏ đến lớn, chưa có chuyện gì mà hắn không nghe theo Tô Thiên Ngữ cả.
Nếu chuyện này là mong muốn của Thiên Ngữ, vậy hắn...nghe theo ý của cô vậy.
Yêu một người, không phải là yêu tất cả của người đó sao.
Bởi vậy, cho dù Cố Vị Hi không thích Tô Trầm Ngư, nhưng cũng không nói thẳng ra với Tô Trầm Ngư, miễn cho Tô Trầm Ngư đau khổ. Nhưng có một lần hắn vô tình nghe được Thiên Ngữ và mẹ Tô nói chuyện.
Cô ấy đau lòng cầu xin mẹ Tô đừng đi tìm Tô Trầm Ngư, cũng đừng đi chất vấn Tô Trầm Ngư, chuyện đó làm cô ấy thấy rất có lỗi.
Nghe thêm một lúc nữa hắn mới rõ, sở dĩ Thiên Ngữ cầu xin hắn đừng hủy hôn là do Tô Trầm Ngư bức cô ấy Bọn họ đều có nghĩa vụ đền bù cho Tô Trầm Ngư
Chuyện này làm trong lòng Cố Vị Hi không khỏi sinh ra tâm lý chán ghét đối với Tô Trầm Ngư.
...................
Trong đầu hắn tự động nhớ đến video trong hotsearch. Nghĩ đến những lời cô nói cộng với vẻ mặt lúc đó, cơn tức giận từ từ biến mất.
Cô nói đúng, nếu hắn sớm nói rõ ràng, có lẽ mọi chuyện sẽ không như bây giờ.
"Đừng khóc."
Tô Trầm Ngư ngẩng đầu, hai mắt đỏ bừng nhìn hắn, ánh mắt làm Cố Vị Hi trong lòng mềm nhũn. Nhớ tới lúc trước cô yên lặng làm hắn vui, lúc nói chuyện giọng nói cũng nhu hòa hơn "Em ở trường học nói..."
Cô gái vội vàng cắt ngang lời hắn, khóe mắt chứa đầy nước mắt "Em đến trường báo danh, không ngờ các bạn học lại nhận ra em. Em có giải thích cho bọn họ nghe, cũng nói với bọn họ là đừng mắng......Anh Vị Hi, anh còn muốn em làm gì nữa đây? Hotsearch cũng không phải chuyện em có thể khống chế..."
Cố Vị Hi nói không nên lời.
"Bây giờ anh đến đây là muốn lấy lại chìa khóa căn chung cư sao?" Cô giơ tay lau nước mắt, bắt đầu lục túi "Em sẽ đưa ngay cho anh."
Cố Vị Hi nhíu mày "Thứ anh tặng, chưa từng có chuyện lấy lại."
Tô Trầm Ngư dừng động tác, nhìn hắn không nói lời nào, thầm nghĩ anh cmn nếu dám lấy lại, bổn cung lấy mạng chó của anh.
"Vậy em an tâm rồi." Cô rưng rưng nước mắt bật cười, nhẹ giọng nói tiếp "Em cho rằng anh Vị Hi định trách em hại anh với chị bị mắng trên hot search, nên mới vội vàng chạy tới."
Cố Vị Hi dưới ánh mắt của cô chật vật dời tầm mắt. Bởi vì cô nói không sai.
Hắn vốn tới để hỏi tội.
"Anh Vị Hi, anh yên tâm đi. Em sau này sẽ không thích anh, em sẽ xem anh như anh trai của mình, giống như hồi còn nhỏ vậy." Tay cô ngoan ngoãn đặt ở trên đầu gối, nghiêm túc nói.
Khi cô nhắc đến hồi còn nhỏ, Cố Vị Hi không khỏi nhớ tới bộ dáng lúc nhỏ của cô. Hắn trầm mặc vài giây, ma xui quỷ khiến hỏi "Ở đây có quen không?"
"Có có, phòng anh mua rất tốt nha." Cô gật đầu thật mạnh "Em rất thích."