Tiếp ➡
Tô Trầm Ngư cảm thấy ông trời có lẽ đang trêu đùa nàng.
Vì cái gì.
Nàng khổ cực đấu trí cùng một đám phi tần trong hậu cung, tế bào não muốn cạn kiệt, cuối cùng cũng ngồi lên được hậu vị, vốn đang đợi tên cẩu hoàng đế mắt mù bệnh nặng kia chết đi, sau đó trở thành Hoàng thái hậu trẻ tuổi nhất Thiên Khải quốc, nuôi dưỡng mấy nam sủng xinh đẹp, mỗi đêm ngủ với một người, đó mới là cuộc sống hạnh phúc, thế nhưngnannan
Nàng Chết
Tô Trầm Ngư chỉ vừa mới cho cẩu hoàng đế uống thuốc xong, sau đó hồi cung để mấy tên tiểu thái giám tuấn tú giả trang cung nữ hầu hạ tắm rửa, tất cả đều là người của nàng, cũng tuyệt đối trung thành, điểm mấu chốt ở đây là bọn họ căn bản không đủ can đảm để động thủ, thật sự nghĩ không ra, là ai có thể ngay tại thời điểm nàng tắm rửa, yên lặng lấy mạng nàng.
Vốn chết đã đủ tức rồi, kết quả là sau đó trong đầu nàng còn hiện lên một quyển sách, tiếp đó là một đoạn trí nhớ hiện lên Tô Trầm Ngư trở thành nữ phụ trong quyển sách đó, bối cảnh là giới giải trí.
Trong đoạn trí nhớ, mười tám năm đời người của nguyên chủ có thể dùng hai chữ 'bi kịch' để miêu tả.
Editor Đoạn này tác giả chuyển bối cảnh sang hiện đại nên mình đổi cách xưng hô luôn nhé.
Tô Trầm Ngư, thiên kim chân chính của Tô gia, năm ba tuổi bị nam chính Cố Vị Hi làm thất lạc, mười tám tuổi mới trở về Tô gia, đáng tiếc là trong nhà lúc này đã có nữ chính Tô Thiên Ngữ thay thế vị trí của cô.
Sự tồn tại của Tô Thiên Ngữ quả thật đã làm dịu đi nỗi đau mất con của người Tô gia, Cố Vị Hi còn đem nỗi áy náy khi làm lạc mất Tô Trầm Ngư bù đắp lên người Tô Thiên Ngữ.
Theo lý thuyết, thật vất vả mới tìm được đứa con gái ruột bị thất lạc, Tô gia hẳn là nên yêu thương cô gấp bội, bù đắp tất cả khổ cực mà Tô Trầm Ngư chịu lúc trước.
Sai hoàn toàn.
Yêu thương cái rắm.
Vốn không nhận được giáo dục từ Tô gia, hành động của Tô Trầm Ngư rất thô tục, tính cách âm trầm hướng nội, dùng lời của mẹ Tô để hình dung thì là "Không ra gì.", so sánh với Tô Thiên Ngữ thiện lương đơn thuần, lại xinh đẹp phóng khoáng quả thật cách biệt một trời một vực.
Bởi vì Tô Trầm Ngư cùng Cố Vị Hi có hôn ước từ trong bụng mẹ, hơn nữa, có lẽ là muốn đền bù cho cô, tóm lại, Tô Trầm Ngư muốn cùng Cố Vị Hi đính hôn, Cố Vị Hi cũng đồng ý.
Nhưng trong buổi lễ đính hôn, Cố Vị Hi bỏ lại Tô Trầm Ngư chạy đi tìm Tô Thiên Ngữ.
Chính là lúc này đây.
Tô Trầm Ngư "...."
Khoảnh khắc này thật sâu sắc, giống như cô thật sự đã trải qua đoạn kí ức đó, làm cho cô hiểu được tuy rằng Thiên Khải Quốc là nơi cô lớn lên, nhưng hiện tại cô lại dùng cách khác để sống sót dùng thân phận nữ phụ Tô Trầm Ngư trong quyển tiểu thuyết này mà sống.
Xem như thêm một cái mạng nữa vậy.
Thôi thôi, lạc quan lên chút, ít nhất thì vẫn còn sống.
Nhưng cái kịch bản này... bởi vì cô là nữ phụ, nên liền để Cố Vị Hi và Tô Thiên Ngữ đối xử với cô như thế sao, do bọn họ là nam nữ chính?
Vào ngày nam chính đính hôn cùng nữ phụ, nam chính lại bỏ nữ phụ đi tìm nữ chính?
Chuyện này có thể nhịn sao?
Ở Thiên Khải Quốc, Tô Trầm Ngư từ cung nữ đi lên hoàng hậu, vì mạng sống, tính kế không biết bao nhiêu người, ngay cả cẩu Hoàng đế cũng bị cô tính kế không ít lần, cái gọi là nam nữ chính...a
Tô Trầm Ngư không rõ ý tứ cắn môi dưới.
Đúng lúc này, trong đầu cô xuất hiện hình ảnh quyển sách kia ào ào lật ra, dừng lại ở một trang, sau đó một đoạn chữ đỏ hiện lên.
Tô Trầm Ngư theo bản năng liền "nhìn" qua, đoạn văn đó ghi thế này
Tiếp ➡