Bây giờ có cơ hội tiếp cận nhân vật chính ngay trước mắt, nể mặt cha anh, hy vọng thành công có lẽ sẽ lớn hơn một chút nhỉ?
Nguyễn Ninh với tâm trạng bồn chồn lo lắng gọi số điện thoại Cố Hoa Thịnh đã cho cô, sau đó phát hiện, nhân vật chính... anh ấy đã tắt máy rồi
Nguyễn Ninh "..."
Cố Diệc Thừa, tôi có điên mới tin anh
Lâm Dương và Giang Cảnh Siêu chứng kiến Cố Diệc Thừa cúp điện thoại với Cố tổng rồi tắt máy.
Lâm Dương rửa sạch vết máu trên người, thay quần áo rồi đến phòng khách, lúc này, Giang Cảnh Siêu đã ngồi đó mày mò chiếc máy tính.
Anh ta nhớ lại chuyện vừa xảy ra, ngẫu nhiên hỏi
"Siêu Tử, cậu nghĩ anh Cố cứ để mặc em gái như thế, thực sự ổn à?"
Lâm Dương đã gặp Nguyễn Ninh rồi.
Cô gái nhỏ bé, gầy yếu đó trông như là một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi ngã.
Tính cách cũng giống như một con thỏ hoảng sợ, có thể nếu nhìn thấy những xác sống bên ngoài cô ấy sẽ ngất xỉu mất.
Nếu thực sự bỏ mặc không quan tâm, khả năng sống sót của cô ấy gần như bằng không.
Dù Cố tổng thiên vị đến cực điểm, gọi điện đến mà không hề quan tâm một câu đến con trai mình, chỉ bảo anh Cố phải nhanh chóng vượt qua nguy hiểm đi tìm một đứa con gái nuôi của nhà họ Cố.
Nhưng ngay cả Lâm Dương, người luôn đứng về phía anh Cố, cũng phải thừa nhận rằng, một cô gái nhỏ nhắn, yếu đuối và vô hại như Nguyễn Ninh thật sự làm người ta không thể ghét được.
Lâm Dương vuốt vuốt cằm, ánh mắt tỏ ra tiếc nuối, có vẻ như thế giới này sẽ lại mất đi một người đẹp như hoa rồi.
Giang Cảnh Siêu nghe thấy lời anh ta, nhìn qua, chưa kịp nói gì thì một giọng nói lạnh lùng bất ngờ xuất hiện từ phía trên
"Nếu cậu thấy tiếc cho cô ấy, muốn nhân từ với cái đẹp thì bây giờ cậu có thể ra ngoài tìm cô ấy đi."
Cố Diệc Thừa sở hữu một gương mặt hoàn mỹ, dưới lọn tóc rối trên trán là đôi mắt đen nhánh.
Ánh mắt anh chứa đựng sự lạnh lùng và u ám, giảm bớt phần nào sự kiêu ngạo khó kềm chế của một chàng trai trẻ.
Anh mặc một bộ đồ màu đen, bước xuống từ tầng hai của biệt thự, dù trong lời nói không hề có ý tứ gì giận dữ, thậm chí khóe miệng còn thoáng hiện nụ cười.
Nhưng Lâm Dương thấy anh như vậy, lại không dám nói thêm một lời nào.
Người khác có thể không biết, nhưng anh ta theo anh Cố nhiều năm như vậy rồi, sao không hiểu được.
Tâm trạng của anh Cố hiện tại rất tệ, anh ấy cười Anh ấy lại cười trong lúc này
Toang rồi Chắc chắn sẽ có ai đó gặp họa.
Lâm Dương vội vã xua tay từ chối
"Không, không, anh Cố. Em gái của anh làm sao tới lượt em phải lo lắng chứ."
Bây giờ bên ngoài toàn là xác sống thấy người là cắn, nếu anh ta ra ngoài, cũng không chắc chắn có thể trở về an toàn, huống chi còn phải đưa một cô gái yếu ớt trở về nữa.
Hơn nữa, dù có chắc chắn, anh ta cũng không dám làm trái ý anh Cố.
Nhưng điều kỳ lạ là, mâu thuẫn giữa Cố tổng và anh Cố không phải chỉ một hai ngày, cuộc điện thoại đó lẽ ra không nên làm Cố ca tức giận như vậy.
Giang Cảnh Siêu là người ít nói, hai người kia không nói gì, anh ta càng không thể đề cập đến việc cứu Nguyễn Ninh.
Cố Diệc Thừa nghịch điện thoại vệ tinh ở trên bàn, trầm tư suy nghĩ.
Trong kiếp trước, khi tận thế bùng nổ, anh ta cũng ở thủ đô, người được cha anh coi như con gái ruột cuối cùng bị phát hiện chết tại trường học, ông già nghe tin đó, đã bị bệnh nặng, mất rất lâu mới hồi phục.
Có lẽ ngay cả khi anh chết, người đó cũng không buồn như thế.
Cố Diệc Thừa hờ hững nghĩ, ánh mắt lạnh lùng đến cực điểm.
Trong lòng Cố Diệc Thừa, Nguyễn Ninh đã coi như nửa người chết rồi.
Một người không có khả năng tự sống sót ở giai đoạn đầu của tận thế, không đáng để anh ta đi cứụ