Thành công khơi dậy hứng thú của anh, khiến anh bị cô thu hút.
Nói đi cũng phải nói lại, hiệu quả thực sự rất tốt.
Trần Vũ ôm tâm trạng như vậy chờ Sầm Tuế ngồi xuống bên cạnh anh như bình thường.
Những người khác nhìn Sầm Tuế, tự nhiên cũng đều đang chờ cảnh tượng như vậy.
Trong ánh mắt của tất cả mọi người, Sầm Tuế chậm rãi đi đến chỗ ngồi ở giữa lớp học.
Trước kia trong mắt cô chỉ có Trần Vũ, căn bản không quan tâm đến ánh mắt của người khác. Nhưng mà bây giờ, cô tự nhiên có thể cảm nhận rõ ràng, tất cả mọi người đều xem cô như một trò cười mà thôi.
Nhưng nói thế nào thì nói, khi cô là một công cụ thì thật sự cô là một trò đùa, cũng không có gì để oán giận.
Lúc này trong lòng cô bình tĩnh, đi đến giữa lớp cũng không dừng lại, thậm chí ánh mắt cũng không lệch một chút, đi thẳng về phía sau lớp học.
Chờ cho đến khi đi đến hàng ghế phía sau của lớp học, cô ngồi xuống và đặt túi trên vai xuống.
Trần Vũ ngồi ở chỗ ngồi, sắc mặt anh đã tối sầm lại, giữa hai hàng lông mày lại nhíu thành nếp.
Bạn bè của anh trợn mắt há hốc mồm, và những người khác đềụ.. Mang vẻ mặt mờ mịt...
Sốc
Vậy mà Sầm Tuế cũng không thèm liếc mắt nhìn Trần Vũ một cái, ngồi vào hàng ghế phía sau lớp học
Nhưng bọn họ mờ mịt chưa được bao lâu thì giáo viên giảng dạy đã đến.
Chuông vào lớp kết thúc, giáo viên giảng dạy mở thiết bị giảng dạy đa phương tiện lên, nâng kính trên sống mũi và bắt đầu tiết học.
Tiết học này không có nhiều người nghe giảng, đa số mọi người đều lén lút lén lút dùng điện thoại di động ở dưới bàn học, nhiệt tình bàn tán về cảnh tượng không giống như thường ngày vừa rồi nannan Vậy mà Sầm Tuế không ngồi bên cạnh Trần Vũ, thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn anh một cái, làm sao có thể chứ?
Vừa nói chuyện vừa lén quay đầu lại nhìn, phát hiện Sầm Tuế ngồi ở chỗ ngồi cũng không nhúc nhích, giống như đang nghiêm túc đọc sách.
Đây thật đúng là không bình thường, xem ra không giống như chỉ thay đổi tạo hình, mà cũng đang thay đổi đầu óc đúng không?
Trần Vũ ngồi ở chỗ ngồi của mình, thỉnh thoảng lại nhìn về phía sau, sắc mặt càng tối tắm.
Anh đưa tay cầm lấy điện thoại di động của mình, đặt dưới bàn học mở khóa ra, phát hiện hai tin nhắn anh gửi cho Sầm Tuế, đến bây giờ vẫn chưa nhận được phản hồi.
Anh không nhịn được mà cười lạnh nannan chơi như vậy thật không vui.
Trò vặt này, vào thời điểm thích hợp sẽ dừng lại để tính toán tán tỉnh, chơi đùa, anh đã không còn kiên nhẫn.
Trong nhóm anh em, Uông Kiệt và một vài người đang trò chuyện.
Uông Kiệt Tình hình thế nào?
Triệu Tử Trừng Chuyện xảy ra bất thường, hẳn phải có quỷ.
Chu Nhất Miểu @Vũ ca
Trần Vũ đè nén sự buồn bực dâng lên trong lòng, giải thích một câu Thứ bảy chúng ta có hẹn đi xem phim.
Mấy người Uông Kiệt nghe là hiểu, thứ bảy Trần Vũ ở bên cạnh bọn họ, căn bản không đi hẹn hò. Cho nên Sầm Tuế đang tức giận, thay đổi cách thức giận dỗi mới mẻ.
Uông Kiệt Đơn giản thôi, nói một câu xin lỗi để dỗ dành đi.
Triệu Tử Trừng Dỗ dành á? Đùa à, hơn nữa nhá, sao Vũ ca của mình phải xin lỗi phụ nữ chứ?
Chu Nhất Miểu Đúng vậy, đều là phụ nữ dỗ dành Vũ ca của mình.
Uông Kiệt Cũng đúng.
Triệu Tử Trừng Người phụ nữ có thể khiến Vũ ca của mình dỗ dành vốn không tồn tại
Uông Kiệt Chuyện này cũng không chắc, nói không chừng vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Chu Nhất Miểu Ai có thể hạ gục Vũ ca của mình, mình đi bằng đầu
...
Trong lòng Trần Vũ không thoải mái, không thèm xem mấy lời bọn Uông Kiệt nói.
Anh rời khỏi nhóm, mở trang đối thoại với Sầm Tuế, một lát sau gửi mấy chữ Tốt nhất nên biết chừng mực
Sầm Tuế ngồi ở hàng ghế sau, vùi đầu nghiêm túc đọc Trân Bảo Lục của cô.