⬅ Trước Tiếp ➡
Mẹ Đồng hít một hơi thật sâu, tức giận nói “Đã như vậy thì chúng ta không cần nhìn sắc mặt bọn họ. Tinh Tinh, con có cốt khí một chút, tự kiếm việc làm. Dù sao con cũng là sinh viên loại ưu và đã từng giành được rất nhiều học bổng, chả nhẽ con như vậy còn sợ không kiếm được một công việc tốt sao?”
Nhắc mới nhớ, con gái bà ta luôn tỏ ra rất có cốt khí, không biết lần này cô ta nghĩ thế nào.
Đồng Tinh Tinh nghe vậy cảm thấy hơi bối rối, vội vàng nói “Mẹ, con chỉ là trong lòng cảm thấy ủy khuất nên muốn nói với mẹ mà thôi. Con còn muốn mẹ giúp con nói với cậu một lần nữa, có thể để cho con vào công ty làm được không, làm cửa hàng thực sự rất mất mặt.”
Nguyên chủ là sinh viên xuất sắc, nhưng không phải cô ta, cô ta cũng chưa từng học qua máy tính.
Cô ta và nguyên chủ trạc tuổi nhau, tốt nghiệp đại học chuyên ngành khoa văn, thành tích cô ta rất bình thường.
Ra ngoài tìm việc, theo lý lịch của nguyên chủ, cô ta có thể tìm được một công việc tốt, nhưng đối với máy tính cô ta dốt đặc cán mai, căn bản không thể làm được.
Tìm việc theo sơ yếu lý lịch của cô ta, thì sẽ là một công việc bình thường với mức lương ba đến bốn nghìn tệ một tháng, như vậy cô ta chẳng phải sẽ sống rất mệt mỏi hay sao.
Dù sao cũng không bằng đi cửa sau trực tiếp đến thẳng công ty của cậu, có gốc cây lớn để dựa vào tận hưởng bóng mát chẳng phải càng tốt hơn.
Hơn nữa tham vọng của cô ta không chỉ như vậy, cô ta còn muốn dựa vào việc biết trước cốt truyện mà lấy được mọi thứ của Sầm Tuế.
Tóm lại Sầm Tuế cũng không quý trọng, thay vì để tất cả những thứ đó bị cô chà đạp, không bằng để cô ta giữ thay.
Mẹ Đồng không hiểu nổi “Nhà bọn họ đều đối với con như vậy rồi, con còn muốn đi?”
Đồng Tinh Tinh lẩm bẩm một hồi, sau đó vội vàng nói “Thật ra, cậu cũng là tốt bụng muốn rèn luyện con, nên để cho con làm từ vị trí thấp lên, nói từ đó thăng chức cũng sẽ hợp lý hơn, dù sao cũng không phải chuyên ngành của con, con cái gì cũng không hiểụ”
Vốn dĩ cô ta muốn mẹ Đồng giúp mình, nhưng ai biết rằng mẹ Đồng cũng y như con gái ruột của mình, đều là loại tính cách rất quật cường.
Không thể nhìn sắc mặt người khác, thể diện và tôn nghiêm quan trọng hơn cả tính mạng.
Để bà ta đi tìm ba Sầm lần nữa đương nhiên không thể.
Mẹ Đồng thở dài “Tinh Tinh, mẹ dạo gần đây không hiểu được con nữa rồi.”
Đồng Tinh Tinh cảm thấy có chút chột dạ, sợ nếu tiếp tục nói sẽ bị lộ tẩy, vội vàng tiếp “Mẹ, con chỉ muốn than thở với mẹ vài câu, con sẽ nghe theo sự sắp xếp của cậu, chăm chỉ làm việc. Mẹ tiếp tục làm việc của mẹ đi.”
Đồng Tinh Tinh nói xong cúp điện thoại, không để cho mẹ Đồng lại có cơ hội nói tiếp.
Cô ta cầm điện thoại, lại nằm ngửa ra, hít một hơi thật sâu nhìn chiếc đèn chùm hình bông hoa trên trần, chớp chớp mắt nghĩ dù thế nào đi nữa cũng phải ổn định tâm lý chờ đợi tình tiết của nguyên tác.
Sầm Tuế trở về phòng không chơi điện thoại cũng không đi ngủ, cô lấy cuốn “Trân Bảo Lục” mà tối hôm qua chưa đọc xong ra tiếp tục nghiên cứụ
Càng xem càng nghiện, càng cảm thấy trong lòng và tay đều có chút ngứa, muốn lấy thứ gì đó cầm trong tay mà nắn bóp.
Vì vậy, cô vừa xem, vừa sờ soạng cái mũi to bằng lông nhung của chú thỏ nhồi bông của mình.
Chơi vui vẻ đến tận sáng.
Ánh sáng lập lòe, vụt qua tia sáng yếu ớt.
Cả ngày hôm đó, cô đều không đi ra ngoài mà ở trong phòng đọc sách.
Tất nhiên, cô không cho gia đình biết rằng cô đang đọc cuốn sách này, bởi vì cô vẫn không chắc liệu cuốn sách này có phải là cuốn sách ban đầu đã có trong nhà cô không, hay nó là một phần thưởng thêm cho cô.
⬅ Trước Tiếp ➡