⬅ Trước Tiếp ➡
Nguyên chủ không biết, Lạc Kim Vũ đọc tiểu thuyết lại biết rất rõ.
Tuy rằng tiểu thuyết ít miêu tả tuyến tình cảm của cha mẹ nam chủ, chỉ có một chi tiết. Trong một lần hợp mặt gia đình, tác giả có nhắc đến, cha mẹ nam chủ là mối tình đầu của nhau.
Mối tình đầu, đó chính là hoa hồng đỏ, trao tặng tình cảm đầu đời cho đối phương.
Nguyên chủ mang theo mục đích tham danh lợi muốn gả cho cha nam chủ, vậy thì làm sao anh ta chịu chấp nhận. Nhưng điều này đối với Lạc Kim Vũ tới nói lại là nguyên nhân không thể tốt hơn, là lý do chính đáng để cô rời khỏi nhà họ Cảnh.
Tuy rằng nguyên chủ đối xử tử tế với cha mẹ Cảnh vì mục đích riêng, nhưng cũng còn tính có tình cảm.
Nhìn thấy tình cảm của cha mẹ Cảnh rất tốt, nhìn lại tình cảnh của mẹ con cô ta, và thân thế không được người đời chấp nhận, phận làm con riêng có mấy ai hiểu.
Thời gian dài đầu tư tình cảm cũng dần nảy sinh ra thiệt tình, nguyên chủ là thật lòng muốn hiếu thuận bọn họ.
Bởi vậy, cha mẹ Cảnh đối xử với nguyên chủ cũng không tồi. Thậm chí còn thường xuyên khuyên Cảnh Tư Hàn đối xử tử tế với cô ta. Nhưng nào ngờ, con trai của hai người quá cố chấp, coi đó là sỉ nhục.
Tuy rằng nguyên chủ không thể đăng ký kết hôn với Cảnh Tư Hàn, nhưng vẫn gọi cha Mẹ Cảnh là 'ba mẹ'.
Lạc Kim Vũ cái khác không nói, còn nhập diễn thì vô cùng nhanh.
Cô nhanh chóng thích ứng phương thức ở chung với cha mẹ Cảnh, làm lơ ánh mắt rét lạnh của Cảnh Tư Hàn, ngồi vào bên cạnh mẹ Cảnh, rót cho bà một ly trà nóng.
Mai Uyển vỗ vỗ mu bàn tay của cô, nói: "Không vội, con nhìn xem, bình hoa hôm nay mẹ cắm thế nào?"
Theo lý, khẳng định ngày thường Mai Uyển sẽ không hỏi Lạc Kim Vũ, có lẽ hôm nay nhìn cách cô ăn mặc rất thuận mắt, thuận miệng hỏi một câu.
Hỏi xong, mới nhớ Lạc Kim Vũ không hiểu nghệ thuật cắm hoa.
Nghĩ thầm, chắc con bé lại giống như trước kia, chỉ khen vài câu không đầu không đuôi cho có lệ..
Lạc Kim Vũ suy nghĩ một chút, chỉ vào cái cành toàn lá không có hoa kia, mở miệng nói: "Từ trước đến nay mẹ cắm hoa đều rất đẹp, hình như hôm nay có chút chật chội, mẹ thử lấy cành lá này ra, nhìn thử xem có đẹp hơn chút nào không?!"
Mai Uyển xê dịch bình hoa qua lại, như là đang suy xét tác phẩm, Lạc Kim Vũ rút tay về, cười nói: "Mẹ, con chỉ tùy tiện nói thôi, mẹ biết đó, con vốn không hiểu biết về môn nghệ thuật này mà!"
Mai Uyển lại duỗi tay rút cành lá Lạc Kim Vũ vừa mới chỉ ra, lại nhích bình ra xa một chút, nhìn nhìn, khen: "Quả nhiên đẹp hơn, ánh mắt của con thật không tồi!"
Lạc Kim Vũ cười nhạt, lắc đầu nói: "Không đâu ạ! Chỉ là ngày thường nhìn thấy mẹ cắm hoa, nhìn nhiều lần cũng mơ hồ hiểu được đôi chút."
Lời này làm Mai Uyển cười càng thoải mái.
Lúc này, má Trương bưng mâm thức ăn đến, có một chén cháo gà nấm hương và mấy dĩa điểm tâm sáng đặt trên mâm.
Mai Uyển thúc giục: "Nhân lúc còn nóng mau ăn đi con, nếu không dạ dày lại đau bây giờ."
Lạc Kim Vũ cười nghe lời, nhìn má Trương nói lời cảm ơn.

⬅ Trước Tiếp ➡