⬅ Trước Tiếp ➡
Sở Ngao Dư mím môi, bàn tay hạ xuống nắm lại, anh rất khẩn trương nhưng trước mặt Tử Y anh không thể nào bình tĩnh được, mỗi cái đều để tâm, Tử Y của anh tốt như vậy tất nhiên phải có thứ tốt nhất, làm sao anh không cẩn thận cho được.
“Em… Em không thích?” Sở Ngao Dư khàn giọng hỏi, Tử Y nhìn có chút đễ thương muốn xoa đầu anh nghê.
“Ha ha ha… Sở tiên sinh à, tôi có thể kêu tên anh không? Xưng hô như thế này có hơi khách sáo?” Tính cách của cô thuộc dạng thích sao làm thế, có chút bất cần đời, có thể lạnh lùng cùng cố chấp, có thể trước mặt anh là người xa lại nhưng sau khi quen thân rồi thì sẽ khắc cốt ghi tâm, tâm tư của cô thay đổi liên tục làm cho người ta không thể nắm bắt được.
Sở Ngao Dư ngẩn người nhưng sau đó đỏ mặt, lộ vẻ vui sướng nói: “Đương nhiên có thể, vậy... tôi cũng có thể gọi tên của cô?” Sở Ngao Dư nhìn cô chờ mong, tuy không lộ rõ tâm tư nhưng trong lòng lại rất cao hứng.
“Đương nhiên.” Tử Y cười nói.
Thay đổi xưng hô làm không khí giữa hai người thay đổi rất nhiều, hương vị đồ ăn ngon làm cho Tử Y ăn rất ngon, nhìn cô như vậy làm cho Sở Ngao Dư có tâm tình ăn thêm nửa chén cơm, phải biết thân thể anh ngày thường không ăn uống gì, nhưng hôm nay có Tử Y ăn cùng cho anh cảm thấy dù ăn bánh bao với dưa muối cũng như ăn sơn hào hải vị vậy.
Thời gian chầm chậm trôi qua, động tác ăn của anh càng ngày càng chậm, trong lòng anh chỉ muốn ngừng lại vào giờ phút này, thật sự hi vọng bữa cơm này ăn mãi không kết thúc để anh có thể bên cạnh Tử Y như lúc này.
-2
“Ngao Dư?” Tử Y kêu.
“Hửm” Nghe được tên của mình được Tử Y gọi ra thân thể anh run rẩy, hô hấp càng thêm dồn dập.
“Cơm để ăn chứ không phải để nhìn, hay anh ăn no rồi?” Tử Y ăn no có chút lười biếng hỏi.
Trầm mặc trong nháy mắt, sau đó mặt liền đỏ, một bên thẹn thùng một bên khẩn trương, cũng không biết suy nghĩ miên man gì nữa đem cơm còn lại ăn hết.
Tử Y thật muốn cười, nam nhân này thật muốn lấy lòng cô một cách vụng về, thuận tay đưa ly trà cho anh: “Uống nước trà đi coi chừng nghẹn.”
Ở trước mặt Tử Y, Ngao Dư là khẩn trương, còn trước mặt Ngạo Dư, Tử Y lại hoàn toàn tương phản, cảm giác càng ngày càng thoải mái, tâm tình cũng tốt lên, cười nhiều hơn, đối với Tử Y là khó có được.
Mà lúc này ngoài trời, tiếng sét vang lên, mưa trút xuống tầm tã, mà Tử Y nghe tiếng mưa tì thả ly trà xuống, bộ dáng làm biếng.
Trong tim trong mắt anh giờ chỉ có Tử Y mà giờ phút này cô trong mắt anh bớt đi một phần xa cách nhiều thêm một phần nhu hòa, lười biếng lại ấm áp toát ra vẻ gợi cảm, cả người tựa hồ đều cảm thấy ấp áp làm sự khẩn trương trong mắt anh dần biến mất trái tim an ổn lại.
Trong lúc này Tử Y vẫn đang nhìn anh, ánh mắt lơ đãng nhìn về nửa khuôn mặt ấy.
“Anh có thể tháo mặt nạ ra cho tôi coi được không?” Tử Y hỏi, cũng không cảm thấy mình quá phận.
Tâm tình vừa thả lỏng của anh lại bỗng khẩn trương, sắc mặt cứng đờ không nghĩ cô sẽ đưa ra yêu cầu như vậy.
Có thể anh không để ý khuyết điểm trên mặt mình nhưng anh lại để ý khuyết điểm này lai bị Tử Y nhìn thấy, nếu được, anh mong rằng anh sẽ không có khuyết điểm nào hết trước mặt của cô.
Sở Ngao Dư không tự nhiên sờ lên mặt nạ ấy, lộ ra một nụ cười miễn cưỡng từ chối cô: “Rất khó coi, tốt hơn là không nên dọa cô.”
Lời này cũng không phải là không có lý do, thời điểm bị bỏng anh nhìn vào gương xem khuôn mặt của mình, vết sẹo xấu xí ấy nằm ngang khuôn mặt làm anh không muốn nhìn thấy nên mới che đậy bằng mặt nạ, mà mỗi khi anh đeo mặt nạ lên là như ngăn cách với thế giới này, luôn cô độc, co đơn còn chịu nhiều đau đớn mà chỉ anh gánh vác.
Tử Y nhướng mày, làm sao cô sợ? Đây là khinh thường cô ư.
“Vậy chúng ta làm một cuộc trao đổi, thế nào?” Sắc mặt Tử Y lạnh lùng.
Sở Ngao Dư lắc đầu nói: “Không cần trao đổi, em muốn gì?” anh đều cho cô, trước nay vẫn thế.
Trao đổi hai bên đều có trả giá nhưng anh lại chưa bao giờ muốn Tử Y thiệt thòi cả, cho nên căn bản không cần giao dịch gì cả.
Tử Y ngẩn người, Sở Ngao Dư cự tuyệt dứt khoát, thật giống nư không có chỗ nào là không muốn tốt cho cô, mọi thứ đều cho cô, làm cho cô muốn thử nhiều biện pháp đều thất bại, chỉ là nam nhân này đối với cô như vậy, chẳng lẽ không mong muốn gì từ cô sao?
Giây phút nhìn Sở Ngao Dư này, trong đầu Tử Y không khỏi hiện lên ba từ “Thánh mẫu, nam tử hán, không sắc dục (như Liễu Hạ Huệ ây)”
-1
“Cô chủ, người tốt như vậy, cô chủ có thể gả luôn cũng được ấy chứ!” Một âm thanh nhẹ nhàng như khuyên nhủ vang lên như dịu dàng khuyên nhủ luẩn quẩn trong đầu của Tử Y, đồng thời cắt đứt suy nghĩ của cô.
“Im lặng!” Tử Y nghiến răng trả lời.
Tiểu husky bị giáo huấn, lộ ra thần sắc đáng thương, cũng không dám hé miệng nói câu nào,nhưng trong lòng lại nghĩ, con người chính là dạng không thể dứt khoát như vậy, làm cho nó xem diễn biến cũng sốt ruột không thôi.
Tử Y giải quyết xong nó quay đều nói với Sở Ngao Dư: “Cái gì mà không cần? Nếu điều kiện bao gồm qua lại kết giao với tôi thì sao, được chứ?”
Anh trợn tròn đôi mắt không thể tin tưởng nhìn Tử Y, thấy chính mình hình như bị ảo giác rồi cần đi bệnh viện kiểm tra thử coi.
“Không nên nói giỡn lung tung thế?” Bởi vì có thể anh sẽ nghiêm túc! Một lúc sau anh mới mở miệng âm thanh khàn khàn trả lời cô.
Tử Y bĩu môi, giọng điệu như một đứa trẻ mà ghét bỏ nói: “Anh thật không thú vị chút nào.” Cô cho anh cơ hội tốt như vậy, anh cũng không biết nắm lấy, làm cho cô hết chỗ nói luôn.
Sắc mặt Sở Ngao Dư xanh mét, anh không biết cô đang nói giỡn hay nghiêm túc, nhưng thế nào đi nữa anh cũng không nên nghĩ ngợi lung tung là Tử Y lại ghét anh, cảm giác có gì đó đè nặng lên tim anh làm anh có chút khổ sở đau lòng.
“Em vẫn chưa nói em muốn gì?” Rầu rĩ hỏi,anh cảm thấy tính tình cô thanh cao điềm đạm nhưng xem ra đó chỉ là vẻ bề ngoài, bây gờ lúc thì cô điềm đạm nhưng lúc lại rất giảo hoạt, tính tình quái gở như sáng nắng chiều mưa, rất khó nói tính cách nào là đúng.
“Chờ anh nghĩ anh muốn cái gì, rồi lúc đó tôi nói cho anh biết, chúng ta lại trao đổi lần nữa, hai bên không ai chịu thiệt” Tử Y cô cũng có muốn gì đâu, chỉ là muốn thấy mặt Sở Ngao Dư thôi, bất quá cũng chỉ là hứng thú nhất thời có thể có có thể không, nếu như ban đầu anh đồng ý với điều kiện của cô thì được rồi, đằng này lại là bộ dáng vô cầu vô dục làm cho cô hết hứng thú.
Thực ra bây giờ Tử Y rất muốn làm cái gì đó cho Sở Ngao Dư nhưng rõ ràng anh để ý cô như vậy vì cô làm nhiều việc, lại không muốn bất cứ thứ gì từ cô, cái này thật sự khiến cô cũng không biết phải làm cái gì bây giờ, trong lòng không khỏi muốn nhắc nhở Sở Ngao Dư một phen, nhưng nam nhân này có chút ngốc, chẳng lẽ nghĩ trên thế giới này thật sự có loại tồn tại mà không cần báo đáp sao.
Cùng lúc ấy, Sở Ngao Dư cũng đang là bộ dáng bất đắc dĩ, anh thực sự không muốn gì từ Tử Y nhưng cô lại muốn thế, đây là khảo nghiệm thực lực của anh đối với cô hay sao? Tử Y hy vọng anh ra yêu cầu gì.
Sở Ngao Dư vô pháp đoán được tâm ý của Tử Y, cũng không biết có phải cô đang khảo nghiệm anh hay không? Nên tâm thật sự rối rắm.
“Trời không còn sớm, chẳng le tôi đưa anh về sao?” Tử Y nhìn sắc trời nói, kết thúc đề tài ám muội này.
Sắc mặt Sở Ngao Dư đỏ ửng, một người đàn ông như vậy lại để phụ nữ trêu ghẹo, thật là quá xấu hổ, bất quá càng xấu hổ lại càng không muốn buông, không nghĩ thời gian trôi qua nhanh vậy, anh còn chưa cảm thấy đủ đã kết thúc rồi sao?
Trong lòng Sở Ngao Dư điên cuồng gào thét là không, đừng đi nhưng khuôn mặt vẫn nghiêm túc: “Hẳn là tôi đưa em về mới đúng, chắc em không ngại chứ.”
Sau một thời gian cơm chiềum tâm tình của Sở Ngao Dư thay đổi rất nhiều, mỗi vầng sáng cô tỏa ra đều tác động đến anh, lời nói cử chỉ đều khiến anh vô cùng để ý, nếu không phải anh đã quen với mặt than vẫn luôn khắc chế tâm tình của mình, trên mặt có lẽ đã biến hóa như diễn viên kịch, dù có thể thì Tử Y vẫn có thể nhìn thấy vài biến hóa cua anh mà cảm giác được gì đó, nhưng lúc này cũng không kiên trì nữa và buông tha.
⬅ Trước Tiếp ➡