⬅ Trước Tiếp ➡

em tưởng là hai hào, ai mà biết xuống xe lại thành hai đồng rồi.
Em ấy ngẩng đầu lên muốn nói rõ mấy câu thì cảm thấy cánh tay bị nắm lại, cả người bị kéo lên.
Lâm Cẩn che chở cho cô bé nhỏ con yếu ớt kia, nói với phu xe "Đường anh đi cùng lắm chỉ hai hào bạc thôi.
Với lại gần đây tô giới đã ra quy định không cho chặt chém, anh còn làm loạn như thế thì con gái nhà người ta có quyền đến Cục Công thương tố cáo anh, cho anh ăn cơm nhà nước đấy." Phu xe bị vạch mặt, lập tức đỏ mặt lên, gã lén nhìn Lâm Cẩn vài lần, cảm thấy đây là người có quyền thế nên cúi đầu không dám hé răng.
Lâm Cẩn ngoái đầu lại nhìn, nói với Thời Chi "Đưa anh ta hai hào là được." Phu xe bực bội nhận tiền, hằm hằm kéo xe đi, đám đông vây xem thấy hết chuyện để hóng nên ồn ào một hồi rồi cũng tan đi.
Thời Chi nhìn Lâm Cẩn, cảm thấy chị gái này thật ngọt ngào, gương mặt tròn trịa, lúc cười lên còn có hai lúm đồng tiền, giọng nói mềm như bông nhưng lại có thể nói cho phu xe xám mặt bỏ chạy.
"Em cảm ơn chị." Thời Chi cảm kích, nếu không nhờ có chị ấy thì không biết mình phải làm sao đây nữa.
Lâm Cẩn xua tay nói "Không có gì, em vừa mới lên Thượng Hải hả?" Thời Chi gật đầu, khuôn mặt vẫn tái nhợt chưa hoàn hồn, rõ ràng là bị tên phu xe làm sợ mất mật rồi.
"Bến Thượng Hải rất nhiều người xấu, em đi một mình phải cẩn thận." Lâm Cẩn nói xong thì chuẩn bị đi, lại bị Thời Chi đứng sau gọi lại, nhẹ giọng hỏi "Chị ơi, chị có biết chỗ nào cho thuê nhà không ạ?" Trời đã chập tối, ánh chiều tà nhuộm vàng, nhẹ nhàng lan ra cuối chân trời, Lâm Cẩn dẫn Thời Chi đi đến một toà nhà cách đó không xa.
Nhà của Lâm Cẩn ở Vĩnh Thịnh, từng toà nhà thạch khố môn được xây lên thẳng hàng, vách tường màu xám đậm, khoá đầu thú bằng kim loại, trên cửa còn trang trí hoa văn Baroque dạng hoa núi xoắn ốc, tạo nên vẻ đẹp kết hợp văn hoá đầy quyến rũ.
Toà nhà này được cha Lâm mua hồi sinh thời, ngoài căn gia đình ở ra thì ba căn khác cũng thuộc sở hữu của nhà cô.
Đến khi cha Lâm mất, mẹ Lâm đã chia ba căn còn lại thành rất nhiều phòng cho người ta thuê, cũng nhờ khoản tiền cho thuê nhà này mà gia đình cô cũng khá dư dả.
Trong phòng bếp chung của toà nhà bay đầy tiêu đen, không biết là nhà ai đang nấu cơm tối.
Chóp mũi của Lâm Cẩn khẽ nhúc nhích, cô bĩu môi, muốn nhờ mẹ nấu cá chình rưới dầu cho mình.
Lên lầu, Lâm Cẩn cắm chìa khoá vào ổ, mở cửa ra, căn phòng nhỏ đầy đủ nội thất xuất hiện trong mắt.
Lâm Cẩn đi vòng vòng, đưa tay sờ lên mặt bàn, thầm than Thượng Hải nhiều bụi, mới có một tuần mà đã như này rồi.
"Thuê trả trước ba tháng, cọc ba tháng, mỗi tháng năm đồng." Lâm Cẩn nói.
Thời Chi ngoan ngoãn gật đầu, lấy một chiếc khăn đã bạc màu từ trong ngực ra, bên trong bọc một chiếc đồng hồ cơ và mấy tờ tiền giấy.
Em ấy cẩn thận đếm 30 đồng rồi đưa cho Lâm Cẩn.
"Chị ơi, chiếc đồng hồ này là cha để lại cho mẹ em.
Trước khi chết mẹ để lại cho em, kêu em đến Thượng Hải tìm cha, chị có biết đồng hồ này thường được bán ở đâu không, em định ngày mai đi hỏi thăm xem có thể tìm được tin tức nào về cha không." Thời Chi vừa nói


⬅ Trước Tiếp ➡