Chương 18
"Đi thì đi nhanh đi, trễ rồi, sẽ có rất nhiều thứ nguy hiểm đó, đi đi "
Nói rồi bà ấy giơ tay vỗ vỗ lưng cô rồi giục
"Đi về hướng này này "
Cô gật đầu cảm ơn bà rồi bắt đầu đi, soi đèn đi, bây giờ có thể đi đâu được, cho dù nhà họ Hoàng có muốn giết thì cũng đã thất bại 3 lần, cái gì cũng vậy, quá tam ba bận, cô phải tìm thấy nhà bà Vú Nụ rồi đến đó theo lời mẹ chồng, nếu lỡ không nghe theo lời bà, chẳng biết trước mặt người khác bà sẽ nói gì
Cầm đèn đi ra tới con đường làng, không biết mấy thôn khác thì sao chứ thôn chỗ cô, ngay đầu thôn đều có trồng một cây bồ đề lớn, người già nói hồn ma không nơi vất vưởng thì rất thích đu trên đó, nên nếu không muốn bị vong lạ vào phá thì sẽ trồng ngay đầu thôn, các vong ở đó lâu sẽ ngăn vong lạ vào thôn, thấy phía trước là một cây bồ đề to, vậy là đến thôn Đại Cát rồi, cô soi đèn cúi đầu xuống rồi từ từ đi qua cái cây đó, vừa đi ngang thì đã có ai đó kêu
"Ê... "
Cô giả vờ không nghe rồi đi tiếp, sau đó rất nhiều người kêu với vẻ tức giận
"Ê..."
Cô nghe rõ rành rành, cô nuốt nước bọt cái rồi đi tiếp, tự nhiên ở đâu bay ra một cục đất khô, đáp thẳng vào đầu cô, bốp một phát làm cô té bay xuống đất, họ bỗng hả hê cười lớn
"Mày là ai?"
Cô xoa đầu rồi quay qua nhìn họ, trước mặt là một đám người treo lủng lẳng trên cây, người thì mất tay, người mất chân, thậm chí có người mất cả nửa thân trên, cô nuốt nước bọt rồi lấp bấp nói
"Cháu muốn vào đây tìm nhà "
"Nhà ai?"
"Vú Nụ ạ "
Có một người hốt hoảng rồi bò lại sát vào người cô, lát sau thì nhăn nhó đi ra, liền nói
"Mày kiếm bà Nụ làm gì? Nhà bà ấy toàn là ma À mà quên mày thấy ma "
Nói rồi bà ấy bò ngược lại, vừa chỉ tay vào người cô vừa nói
"Mày đem theo con dao đó để làm gì? "
"Tránh tà "
Vừa nói xong bọn họ liền cười lớn, ai nấy cười ngặt nghẽo
Lát sau họ liền chỉ tay qua mấy bài vị bị lật ngổn ngang nói
"Đỡ nó lên, rồi đi vô "
Nói rồi cô liền bò lại đỡ bài vị lên, phủi bụi cẩn thận rồi quay qua họ
Họ gật đầu rồi nói
"Đi đi "
Nói vừa xong cô đã cúi thấp đầu chào, cô đi thêm một đoạn nữa, nhìn ngó qua bên bờ ruộng, nãy đi xa xa có nghe thấy có tiếng người nói chuyện, ngỡ mấy chú mấy cô đi bắt ếch hay bắt nhái buổi đêm, cô định bụng lại gần rồi hỏi thăm đường tới nhà bà Vú Nụ, để mau lên chứ bụng cô bây giờ đã đói móc đói meo lên rồi
Vừa đi gần thì tiếng nói nhộn nhịp ấy im bặt, cô lấy đèn rọi lại gần chỉ thấy một cục cỏ mọc xanh um không có ai ở đây cả, cô giơ tay ra vạch nhẹ đám cỏ thì thấy một cái bia mộ đã cũ, cô giật mình rồi gật đầu xin lỗi lia lịa, cô lạnh cả gai óc rồi ba chân bốn cẳng chạy, vừa chạy đến một con đường vắng bỗng phịch một cái, cô ngã ra làm rơi cả đèn lồng, thấy nó đã cháy rụi cô mới lồm cồm bò dậy, người trước mặt xoa xoa vai rồi nói
"Cô không sao chứ?"
"Tôi không... Không sao "
Cô phủi đất cát trên người rồi nhìn người đó, một thanh niên cao lớn, tối quá nên không thấy mặt, người đó giơ cao cái đèn lên soi cô, lúc ấy cô mới bắt đầu thấy rõ gương mặt
"Tuấn tú quá "
Chợt người đó búng tay cái rồi nói
"Cô không sao chứ?"
Cô giật mình rồi lắc đầu, chợt cô ấp úng hỏi