Chương 24
“Hả?” Bị phát hiện, Mộ Trừng Dục chỉ có thể ngoan ngoãn rút tay về lại vòng eo mềm mại của cô.
“Từ tối hôm qua đến bây giờ anh không trở về mà người giúp việc trong nhà cũng không đi tìm anh sao?”
“Hắc hắc, bọn họ chỉ tới đưa cơm, không giống như ông già xấu xa kia sẽ hung dữ với anh ”
Ông già xấu xa kia hiển nhiên là lão Mộ.
Nghê Thi Đinh nghĩ đến thấy cũng phải, trong khoảng thời gian cô và Mộ Trừng Dục ở bên nhau, Mộ Trừng Dục thường xuyên qua đêm ở chỗ cô, trước sau tên ngốc này đều ra vào tự do như gió, trông bộ dáng có vẻ như chưa từng chịu nửa câu răn dạy.
Thỉnh thoảng cô ngồi trong phòng nhìn xuyên qua cửa sổ sát đất, mỗi lần cô đều thấy người giúp việc mang đồ ăn tới và để đấy, mặc kệ Mộ Trừng Dục có ăn hay không, đến giờ sẽ vào phòng thu dọn chén đũa, cũng không thèm để ý xem anh có ở trong phòng hay không.
Mộ Trừng Dục ở Mộ gia chính là một đứa trẻ không ai đau, không ai quản …
Nghĩ tới liền có chút chua xót.
Nghê Thi Đinh đột nhiên đứng dậy, ngồi lên đùi anh, dùng hai tay nâng gương mặt anh lên.
“Mộ Trừng Dục.”
“A? Trừng Dục xoa mạnh quá sao?” Vợ anh bỗng dưng mang theo mây đen đầy mặt nhìn anh, thực sự khiến trái tim anh hoảng loạn.
“Không có. Về sau em nuôi anh được không? Trừng Dục của em không phải là đứa trẻ không ai đau, ngoan, em sẽ thương anh.”
Tuy rằng không biết vì sao Nghê Thi Đinh đột nhiên nói những lời này, nhưng sau khi nghe hết lời nói của cô, trong lòng Mộ Trừng Dục vẫn có chút xúc động.
“Không cần, nhà anh có rất nhiều tiền Anh nuôi em ”
“Đồ ngốc.” Mổ nhẹ vài cái lên môi Mộ Trừng Dục, Nghê Thi Đinh lẳng lặng dựa đầu ở hõm vai người đàn ông.
Sống tại nơi này gần hai tháng, chuyện có liên quan đến Mộ gia cô cũng nghe được một hai.
Thời điểm Mộ Trừng Dục mười lăm tuổi, hai mẹ con anh cùng lúc gặp tai nạn xe cộ. Mẹ anh bởi vậy mà qua đời, Mộ Trừng Dục tuy rằng may mắn sống sót nhưng cũng bị mất trí, trở thành kẻ ngu dại, không hề còn bóng dáng của vị đại công tử Mộ gia thông minh tiếng tăm lừng lẫy năm nào.
Sau đó vị phu nhân hiện tại của Mộ gia dẫn theo Mộ Gia Lý và Mộ Uyển Thục vào cửa. Điều đáng châm chọc chính là, Mộ Gia Lý bằng tuổi cô, có nghĩa là anh ta nhỏ hơn Mộ Trừng Dục gần hai tuổi. Chuyện ghê tởm đằng sau những việc này, không ai dám nghĩ tới.
Hiện giờ mặc dù Mộ Uyển Thục và Mộ Gia Lý là anh em ruột, nhưng vì tranh đoạt quyền kế thừa tài sản nên cũng không được hòa thuận cho lắm. Tuy nhiên vấn đề duy nhất cả nhà bọn họ có thể nhất trí chính là khi dễ và miệt thị Mộ Trừng Dục, bởi vì anh là tên ngốc.
Haiz, nếu Mộ Trừng Dục không ngốc thì thật tốt. Nghê Thi Đinh đau lòng vòng tay ôm chặt lấy anh.
Từ từ… Nếu Mộ Trừng Dục không ngốc, sao anh có thể lên giường với cô? Thôi, vẫn nên tiếp tục ngốc đi, anh của hiện tại cũng rất đáng yêụ
“Mộ Trừng Dục.”
“A?”
“Ôm em đi WC.”
“Đi ”
Có thể nói “cuộc sống gia đình” của Nghê Thi Đinh và Mộ Trừng Dục khá hài hòa, hạnh phúc, tuy nhiên cuộc sống yên lặng như vậy chưa kéo dài bao lâu đã bị một cuộc điện thoại cắt đứt.
“Yến tiệc? Cháu không đi.” Sáng sớm, Nghê Thi Đinh bọc thân mình trần trụi của mình trong chăn, nằm trên giường, nói với người ở đầu kia điện thoại.
Làn da tuyết trắng của cô phủ kín dấu hôn, không cần hỏi cũng biết đêm qua hai người đã điên đảo tới mức nào.