Chương 22
Cô chỉ có thể cảm nhận được côn thịt dưới thân càng lúc càng nhanh, dường như muốn xuyên thủng cả người cô. Ngay cả tiếng thét theo bản năng của cô cũng bị cây gậy kia đâm vào hoa huyệt làm cho đứt quãng.
“A, ư ư… A a ”
Nghê Thi Đinh cảm giác mình như một tấm ván bằng gỗ, mà Mộ Trừng Dục chính là ngọn lửa. Rõ ràng phía dưới bị va chạm tới mức dâm thủy̠ bắn tung tóe, ngay cả chỗ giao hợp của hai người cũng vô cùng dính dấp. Thế nhưng cả người cô vẫn không ngừng bị tốc độ ra vào của anh đốt lên một ngọn lửa , kíƈh thíƈh đánh thẳng lên đại não khiến cô phải dang rộng hai chân, dựng thẳng sống lưng.
Tư thế này trực tiếp dâng hoa huyệt về phía người đàn ông, Mộ Trừng Dục giữ eo cô mạnh mẽ thọc vào rút ra mấy trăm lần.
“A a a…” Nghê Thi Đinh đạt đến cao trào liên tục.
Không biết vì sao chiếc xe này lại lớn như vậy, thừa nhận biên độ động tác khuếch trương của Mộ Trừng Dục mà vẫn không bị anh va phải. Bất chợt chuyển sang tư thế tiếp theo, cô được anh ôm lên, mở rộng hai chân ngồi thẳng xuống, tư thế này khiến hoa huyệt của cô nuốt chửng cây côn thịt, đâm sâu vào tận cùng huyệt.
Dâm thủy̠ chảy dọc xuống tràn ra ghế da, thậm chí ngay cả đám lông của anh cũng dính đầy bọt nước. Lông của anh vừa cứng vừa dài, mỗi lần anh ra vào chúng đều đi theo cọ xát với da thịt kiều nộn của cô. Như vậy, bởi vì liên tục tiếp xúc nên phần da tại xung quanh hoa huyệt của Nghê Thi Đinh cũng bị những sợi lông của anh làm cho phiếm hồng.
Hai người thừa dịp đêm khuya tĩnh lặng, dân cư thưa thớt, không hề kiêng nể mà làm tình ở trong xe. Cuối cùng rốt cuộc Mộ Trừng Dục cũng xuất tinh, tựa như một dòng nước phun trào đến chỗ sâu nhất của huyệt, trực tiếp khiến cô phấn khích tới mức hôn mê bất tỉnh.
Ngày hôm sau, Nghê Thi Đinh bị cảm giác nóng rát khó chịu ở cổ họng đánh thức.
Vừa mở mắt ra liền phát hiện mình đang nằm trong lồng ngực trần trụi. Nghê Thi Đinh ngay cả nghĩ cũng không cần nghĩ, cô nhắm hai mắt lại, chui vào ngực anh tiếp tục cọ cọ.
Có lẽ chính cô cũng không phát hiện, dường như cô đã quen với việc cùng chung chăn gối với Mộ Trừng Dục.
“Mộ…” Vừa mới phát ra một âm tiết, cô đã cảm giác được giọng mình khàn đặc, cổ họng truyền đến một trận khô nứt đau đớn, giống như con cá mắc cạn chết héo ở trên bờ vậy.
Bất đắc dĩ Nghê Thi Đinh chỉ có thể ngẩng đầu, muốn bò lên người anh, tìm kiếm nguồn nước từ trong miệng anh. Nhưng chỉ vừa mới cử động, toàn thân tựa như bị xe nghiền qua, có lẽ cảm giác thịt nát xương tan cũng chỉ như vậy mà thôi.
Cuối cùng Nghê Thi Đinh thân tàn chí kiên xoay người đè lên người người đàn ông, hai bầu ngực dán sát vào ngực anh, trực tiếp phủ môi lên đôi môi anh.
Môi người này mềm mại bóng loáng mọng nước y hệt thạch trái cây, khiến cho người sắp chết héo là Nghê Thi Đinh như tìm được nguồn sống. Cô vươn lưỡi ra, không ngừng mút mát nước bọt trong miệng anh. Cổ họng khô khốc rốt cuộc cũng hơi ẩm ướt, vì thế Nghê Thi Đinh càng thêm quyết tâm đòi ăn nước miếng từ trong miệng người đàn ông.
Vốn dĩ cô chỉ muốn dùng nụ hôn để đánh thức anh dậy, không biết từ khi nào cô lại bất ngờ thay đổi ý đồ. Cô giống như một đứa trẻ tham ăn, mấp máy đôi môi, hút nước bọt trong miệng người đàn ông.