Chương 20
Sau khi phóng thích xong du͙ƈ vọng, Mộ Trừng Dục nghe thấy tiếng khóc và tiếng thở hổn hển của cô, anh mới ý thức được bảo bối nhà mình bị anh bắn khắp người, hiện tại đang ngồi ở bên dưới khóc lớn.
Mộ Trừng Dục nhanh chóng bế cô lên dỗ dành, tuy nhiên Nghê Thi Đinh là người mang thù rất dai. Nói sao cũng không chịu cho anh chạm vào người, nhưng dù có mạnh mẽ đến đâu cũng không thể địch lại sức lực đàn ông, cuối cùng cô chỉ có thể kiêu ngạo ngồi trên đùi anh, gương mặt đanh lại.
“Tanh muốn chết ”
Mộ Trừng Dục rút vài tờ giấy ra lau khô cho Nghê Thi Đinh, ngay cả những nơi không dính tinh diƈh anh cũng không buông tha. Dùng giấy bọc lấy đầṳ vú, lau vòng tròn nhẹ nhàng nâng niu giống như lau đế ly rượu, thẳng tới khi hai núm vú đỏ tươi kia đứng thẳng lên anh mới dừng lại.
Nghe thấy tiếng oán giận của Nghê Thi Đinh, anh ôm chặt người trong ngực, dùng đầu lưỡi liếm láρ toàn bộ số tinh diƈh còn lại trên người cô.
“Không sao không sao, anh liếm sạch rồi.”
Người đàn ông dùng nước bọt của mình tẩy sạch mùi tanh còn sót lại. Nước bọt dính lên thân hình trắng nõn khiến cả người Nghê Thi Đinh càng trở nên lấp lánh động lòng người hơn.
Nghê Thi Đinh ý thức không thanh tỉnh nào biết rõ những việc này, nếu anh đã chủ động dùng lưỡi giúp cô tẩy sạch một thân mùi tanh, vậy thì cô cũng không ngại.
“Nơi này, nơi này, còn có nơi này.” Cô dùng tay chỉ vào tất cả những nơi vừa bị tinh diƈh bắn qua, ra hiệu cho Mộ Trừng Dục dùng đầu lưỡi ướt át tiêu trừ mùi tanh trên người mình.
Liếm liếm, Mộ Trừng Dục chậm rãi áp người trong lòng lên ghế sau, mà Nghê Thi Đinh hoàn toàn không biết ý đồ của người đàn ông đã bị thay đổi, cô còn nâng hai bầu ngực no đủ lên, tiện cho người đàn ông đang chôn đầu trước ngực mình liếm sạch sẽ.
Mộ Trừng Dục tiếp nhận bầu ngực trong tay Nghê Thi Đinh, miệng ngậm một nụ hoa, “Táp táp” vừa mút vừa gặm nhấm, sau đó anh lại dùng đầu lưỡi ấn đầṳ vú của cô tới khi nó hoàn toàn chìm xuống bầu ngực, lúc này anh mới buông ra, đầṳ vú lại chậm rãi trồi lên trên bề mặt.
Một bên ngực khác bị vắng vẻ kíƈh thíƈh thần kinh Nghê Thi Đinh, cô theo bản năng kéo bàn tay to lớn của người đàn ông bao trùm lên bầu ngực bị vắng vẻ kia.
Ngay khi bàn tay dày rộng ấy chạm phải bầu ngực, nó giống như một con dã thú không cần dạy dỗ, theo bản năng tự động vuốt ve.
Nhấm nuốt đầṳ vú đủ rồi, bàn tay dò xuống tìm kiếm cái miệng nhỏ dưới thân người phụ nữ, cảm nhận được sự ướt át ngay từ cửa hoa huyệt. Vì thế Mộ Trừng Dục thả đầṳ vú trong miệng ra, đầu lưỡi liếm một đường xuống phía dưới, lướt qua vòng eo mảnh khảnh, bụng nhỏ không một chút mỡ thừa, cuối cùng ngậm lấy một góc quần lót. Đôi tay nâng mông cô lên, chậm rãi cởi bỏ.
Thẳng đến khi hoa huyệt không một chút lông tóc hoàn toàn lộ ra, Mộ Trừng Dục mới không còn kiên nhẫn, dùng tay xé nát quần lót treo giữa hai chân người phụ nữ. Mở rộng hai chân Nghê Thi Đinh ra, anh chui đầu vào khu vực giữa hai chân cô, vươn đầu lưỡi chạm vào cửa huyệt.
“A…” Nơi bí ẩn giữa hai chân Nghê Thi Đinh hoàn toàn bị bao phủ bởi gương mặt người đàn ông, ngay cả hơi thở mà anh phun ra cũng vòng đi vòng lại giữa hai chân. Sự kíƈh thíƈh này khiến cả người cô mềm nhũn, toàn thân vô lực, chỉ có thể mặc người xâu xé.