⬅ Trước Tiếp ➡

“Không sao, anh chị em trong nhà khó tránh khỏi việc ồn ào nhốn nháo, không khí gia đình như vậy mới hòa thuận náo nhiệt.” Nghê Thi Đinh nhàn nhạt trả lời.
Hàn huyên mấy câu, mọi người bắt đầu ăn cơm.
“Thi Đinh, tới, đây là món ăn sở trường của thím Trương.” Mộ Gia Lý gắp đồ ăn vào trong bát cho cô.
“Món này, món này cũng ngon, chị mau ăn đi.” Mộ Trừng Dục thấy vậy, không chịu thua kém cũng bắt đầu gắp đồ ăn cho Nghê Thi Đinh.
Vì thế, trong không khí bất chợt hình thành một cuộc nội chiến vô hình, bát của Nghê Thi Đinh không ngừng nhận được đồ ăn của hai người, dần dần trở thành một ngọn núi nhỏ.
Bang ” Mộ lão gia hung hăng đập đôi đũa xuống mặt bàn “Không ăn cơm thì cút ra ngoài cho ta, khách đang ở đây, hai đứa làm vậy còn ra thể thống gì ”
Sau tiếng quát này, hai anh em đồng loạt yên lặng cầm đũa, an tĩnh ăn cơm.
“Không sao đâu, bác Mộ. Hai người bọn họ cũng chỉ quan tâm cháu thôi.” Nghê Thi Đinh ứng đối bằng nụ cười yếu ớt, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc sang Mộ Trừng Dục đang rầu rĩ ăn cơm ở phía đối diện.
Cuối cùng khi mọi người đang tập trung ăn cơm, Nghê Thi Đinh lặng lẽ trộm vươn một bàn chân thon dài trắng nõn, chậm rãi leo lên đùi người đối diện, dẫm lên khối căng phồng dưới thân anh.
“Khụ khụ…” Mộ Trừng Dục đột nhiên bị Nghê Thi Đinh tập kích, giật mình ho vài tiếng.
“Làm sao vậy?” Bởi vì nhà đang có khách, Mộ phu nhân lập tức tỏ vẻ quan tâm tới người con riêng của chồng, diễn tròn vai người mẹ hiền thục.
Cảm nhận được được người phụ nữ đang dùng ngón chân nhẹ nhàng quắp lấy khối thịt mềm của mình, lúc ngẩng đầu lên lại chạm phải ánh mắt sâu kín của cô, Mộ Trừng Dục vội vàng nói “Không có việc gì, không có việc gì, Trừng Dục ăn cơm bị sặc. Hắc hắc ”
“Tên ngốc ” Mộ Uyển Thục đang vùi đầu ăn cơm ở bên cạnh thấp giọng mắng một tiếng.
Mộ phu nhân trừng mắt ra hiệu cho con gái, sau đó cười khanh khách nói với Mộ Trừng Dục, nói “Ăn từ từ, cẩn thận nghẹn.”
“Vâng vâng ” Tên ngốc vui tươi hớn hở gật đầu, tích cực vùi đầu ăn cơm.
Chẳng qua ở nơi khuất tầm mắt của mọi người, anh lặng lẽ vươn tay nắm lấy bàn chân của cô áp sát vào ƈôn thịt của mình, đồng thời lấy móng tay cào nhẹ vào lòng bàn chân cô vài cái.
Nghê Thi Đinh thiếu chút nữa kêu thành tiếng, cô chột dạ muốn rút chân về lại bị Mộ Trừng Dục ấn xuống, cách lớp quần mỏng manh xoa nắn côn thịt đang dựng đứng.
Có đôi khi cô thật sự hoài nghi Mộ Trừng Dục giả ngốc. Tuy rằng bình thường bộ dạng lúc nào cũng ngốc nghếch, nhưng ở vấn đề nam nữ thì anh lại đặc biệt thông minh.
Ví dụ như hiện tại, đừng nhìn anh ngoan ngoãn há to mồm đưa cơm vào miệng mà cảm thấy đơn giản, không ai biết rằng dưới gầm bàn, bàn tay người nọ đang không hề an phận cầm chân cô xoa lên ƈôn thịt của mình.
“Thi Đinh chuyển tới tiểu khu chúng ta cũng hai tháng rồi, cháu sống ở đây đã quen chưa?” Mộ phu nhân lên tiếng hỏi.
Hai tháng trước Nghê Thi Đinh mới chuyển đến nơi này, đây là tiểu khu biệt thự, trong đó biệt thự của nhà họ Mộ là lớn nhất.
Biệt thự của Nghê Thi Đinh tương đối nhỏ, chỉ nằm kề một góc của biệt thự Mộ gia, mà một góc đó vừa vặn là nơi Mộ Trừng Dục sinh hoạt.
Nơi ở của Mộ Trừng Dục cách nhà chính Mộ gia một hành lang dài khoảng 50m. Mà ban công phòng Mộ Trừng Dục lại đối diện với ban công nhà Nghê Thi Đinh, hai ban công cách nhau chưa tới nửa mét.
Thò chân qua là có thể đi sang nhà đối diện.


⬅ Trước Tiếp ➡