⬅ Trước Tiếp ➡

Cậu ta nóng lòng muốn nhìn thấy dáng vẻ của Kiều Lam lúc đi xin lỗi cậu ta, khi cô không thể chịu đựng được sự xa lánh của các bạn nữa.Nào ngờ vừa quay đầu lại nhìn, đã thấy Kiều Lam đang ngậm một cây kẹo m t trong miệng.Con mẹ nó Tâm trạng vừa mới tốt lên được một chút của Tần Dương lập tức bay mất tiêụKiều Lam không rảnh quan tâm đến cậu ta.
Cô nhai nát miếng kẹo trong miệng rồi đi đến phòng vệ sinh, lúc về lớp thì nhìn thấy chủ nhiệm lớp bước vào phòng học.
Lúc chủ nhiệm lớp đi ra, Đàm Mặc chậm rãi đẩy xe lăn đi theo saụĐi đâu vậy?Kiều Lam chăm chú nhìn theo bóng lưng của Đàm Mặc một lúc rồi bước vào lớp, lúc đi vào chỉ nghe thấy một đám học sinh đang thảo luận về Đàm Mặc.“Thầy Mục dẫn cậu ta đi đâu vậy?”“Ai biết.” Có người nói.
“Phục thầy Mục thật đấy, con mẹ nó tốt tính thật.
Nếu tôi là thầy Mục, lười quản cậu ta.”“Thầy Mục là Đức Cha chuyển thế giàu lòng yêu thương mà, lần nào cũng thất bại nhưng vẫn vô cùng nhiệt tình…”“Còn không phải là giàu lòng yêu thương à, người ta đã khuyết tật rồi còn thêm bị bệnh tâm thần nữa, cần phải quan tâm nhiều hơn chứ sao.”Tất cả học sinh đều cười, có một nam sinh hỏi “Cậu ta thật sự bị bệnh thần kinh à, nhiều lúc nhìn cậu ta trông bình thường lắm.”“Bị bệnh thần kinh đâu phải lúc nào cũng lên cơn.” Một nữ sinh nhỏ nhắn nói chen vào.
“Lần trước mình trực nhật, không cẩn thận đụng phải tay cậu ta một cái thôi, mình đâu có cố ý, thế mà cậu ta đẩy mình suýt ngã luôn, thật sự là có bệnh.”Kiều Lam siết chặt cây bút trong tay.Không phải như vậy.Đó là vì anh mắc hội chứng Asperger, xúc giác của anh quá nhạy cảm.
Người bình thường nghĩ rằng mình chỉ đụng nhẹ một cái thôi, nhưng đối với những người như anh mà nói thì đó lại là sự kinh ngạc mà người bình thường không thể nào hiểu được.“Hồi trước không phải mình đã từng ngồi chung bàn với cậu ta vài ngày sao, còn nói với cậu ta mấy câu nữa, làm mình sợ muốn chết luôn.”“Làm sao làm sao?” Đám học sinh vừa hưng phấn vừa tức giận.“Nếu cậu nói chuyện với cậu ta, cậu ta sẽ nhìn chằm chằm cậu không dời mắt, mẹ ơi rợn cả tóc gáy.
Còn nữa, thỉnh thoảng lúc cầm bút, tay cậu ta còn run lên nữa cơ…”“Đó không phải là bệnh động kinh sao?”“VL, cậu ta mà cầm bút viết chữ á hả, cậu ta biết viết chữ sao?”Anh biết, đương nhiên là biết.
Kiều Lam nghĩ đến quyển sách vi tích phân trên bàn anh mà cô đã nhìn thấy hôm nay.Mặc dù hội chứng Asperger sẽ khiến người ta tự kỷ và mất đi khả năng giao tiếp cơ bản nhưng khả năng ghi nhớ và IQ của họ lại vượt xa người bình thường.
Đàm Mặc thậm chí còn giỏi hơn thế nữa.Anh nhìn chằm chằm một người không phải vì muốn làm gì cả mà là vì anh không hiểu được cảm xúc của người ngoài.
Anh chỉ muốn biết rõ ý của đối phương mà thôi.Còn về những ngón tay run rẩy của anh… Đó là thứ mà chứng rối loạn căng thẳng sau chấn thương 3 để lại sau một vụ tai nạn xe hơi.
Một đứa trẻ tự kỷ mắc hội chứng Asperger, tận mắt chứng kiến mẹ mình qua đời vì tai nạn giao thông, rồi đôi chân của mình cũng bị liệt sau chính trận tai nạn đó, từ đó về sau đã để lại những nỗi đau không thể nào phai nhòa. 3 Rối loạn căng thẳng sau chấn thương PTSD là tình trạng tâm thần không ổn định bao gồm khủng hoảng, hồi hộp, trầm cảm xảy ra do chấn động lớn trong quá khứ.Anh đã đủ đáng thương rồi, thế nhưng đến tận bây giờ vẫn không hề có ai thương xót cho anh cả.
Bọn họ gọi anh là kẻ điên, đồ thiểu năng, bệnh thần kinh.


⬅ Trước Tiếp ➡