⬅ Trước Tiếp ➡

Lúc này tiếng chế nhạo của đám học sinh đập vào trong tai, tất cả mọi người đều dùng những từ ngữ như tên điên, đồ ngốc, bệnh thần kinh,… để gọi Đàm Mặc, Kiều Lam chỉ cảm thấy khó nghe không tả nổi.Viết cho xong chữ cuối cùng của bài luận, tiếng chuông vào học rốt cuộc cũng vang lên, lúc này Trần Diệu Dương, Tần Dương cùng một đám con trai đang đùa giỡn mới trở về chỗ ngồi.
Theo tiếng chuông, một ông thầy hơi hói đầu bước vào lớp, vừa bước vào đã quát một tiếng thật to vào hàng đầu tiên của tổ thứ nhất.“Lấy bài tập về nhà ra.” Thầy giáo cuộn cuốn sách giáo khoa trên tay thành một cái ống, bắt đầu đi kiểm tra từng người một.“Đã bảo bao nhiêu lần rồi Đáp án phần đọc hiểu cứ lấy nguyên văn từ trong bài đọc ra, ngày nào cũng nói mà như nước đổ đầu vịt… Bài viết viết có mấy dòng thế này thì nộp cho ai đây? Mấy anh chị học cho mình hay học cho tôi, hả?”Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com.
Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland.
Bản sẽ không đầy đủ.
Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.Thầy Lưu vừa kiểm tra vừa mắng.
Tần Dương từ từ cầm lấy tờ giấy bài tập trên bàn, cậu ta nhìn lướt qua, sau đó liền tái cả mặt.Trên tờ giấy bài tập còn chưa có một chữ nào Kiều Lam không làm bài tập cho cậu ta Tần Dương lập tức quay đầu giận dữ nhìn Kiều Lam.Kiều Lam không nhìn thấy Tần Dương đỏ mặt tía tai vì tức giận nhưng bạn cùng bàn của cô thì có.
Cô ấy lặng lẽ huých huých cánh tay Kiều Lam để nhắc nhở cô.
Kiều Lam ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống mình của Tần Dương, cô trả lại cho cậu ta một ánh nhìn ý bảo cậu ta thật ngu xuẩn, rồi sau đó chẳng thèm nhìn cậu ta thêm một cái nào nữa.Tần Dương kinh ngạc sửng sốt, con mẹ nó, Kiều Lam đang chế nhạo cậu ta đó sao?Nếu không phải trong lớp còn có giáo viên, chỉ sợ giờ phút này Tần Dương đã xông lên đánh Kiều Lam ngay lập tức.Bạn ngồi cùng bàn với Tần Dương cũng rất kinh ngạc.
Bình thường lúc nào Kiều Lam cũng mặt dày lấy lòng đám Tần Dương, ấy thế mà hôm nay cô thật sự hơi khác.
Nhưng cậu ta không có mất bình tĩnh như Tần Dương mà thúc giục “Đừng quan tâm nhiều như vậy, trước tiên chép bài nhanh lên, thầy Lưu tới liền bây giờ đó.”Lúc này Tần Dương mới phản ứng được cái nào quan trọng hơn.
Cậu ta hung dữ trừng mắt nhìn Kiều Lam, sau đó mới cầm bút lên vội vàng chép đáp án.Vừa chép vừa không nhịn được mà mắng Kiều Lam, con mẹ nó tất cả đều do cô Lát nữa hết tiết cậu ta nhất định phải…Đang nghĩ như vậy, tờ giấy trước mặt đã bị thầy Lưu rút đi.Trước đó Thầy Lưu đi kiểm tra những học sinh khác đều chỉ là nhìn thoáng qua rồi thôi, không ngờ rằng đến lượt cậu ta, thầy lại kiểm tra kĩ càng như thế.
Tần Dương ngẩn người.Thầy Lưu lật trái lật phải, im lặng mấy giây, rồi sau đó lập tức bùng nổ.“Một câu hỏi mà đánh đến hai đáp án, thế nào, chép bài bị lệch câu đúng không? Câu trả lời phần đọc hiểu không viết ngay sau câu hỏi mà viết lệch lên phần lựa chọn phía trên, tuổi còn trẻ mà mắt đã lé rồi? Đã chép bài thì thôi đi lại còn làm ẩu làm tả, cậu thật sự nghĩ rằng tôi không thấy sao, hả? Bài viết thì chép lại bài đọc phía trên, cậu nghĩ tôi ngu hay là nghĩ tôi mù To cao mạnh khỏe thế mà chẳng làm ra trò trống gì, còn không bằng đi ra ngoài sân kia phơi nắng cho chảy mỡ ra, mang đi bán còn có giá trị hơn đấy.


⬅ Trước Tiếp ➡