Chương 1
Qua một tháng huấn luyện quân sự, đám học sinh mới vào cấp ba vốn không quen biết nhau giờ đây đã trở nên thân thiết hơn với bạn cùng lớp, túm năm tụm ba nói chuyện chơi đùa với nhaụLúc này đang là thời gian nghỉ giải lao sau tiết thể dục buổi sáng.
Không có thầy cô quản lý, đám học sinh ồn ào nhốn nháo vô cùng, chạy qua chạy lại, Kiều Lam đang nằm ngủ trên bàn cuối cùng cũng bị đánh thức.Xung quanh vô cùng hỗn loạn, những tiếng hò hét cứ vang vọng bên tai, làm đau cả màng nhĩ.
Còn chưa kịp nhìn xem chuyện gì đang xảy ra, Kiều Lam vừa mở mắt đã trông thấy một nam sinh đang đùa giỡn gần đó lao thẳng đến chỗ mình.Như một phản xạ có điều kiện, cô nhanh chóng đứng dậy tránh qua một bên.
Nam sinh đập người vào ghế rồi ngã xuống đất.
Lúc đứng dậy, cậu ta xoa xoa cánh tay bị đau, không vui lườm Kiều Lam một cái, chửi tục “Mẹ kiếp, cậu tránh cái gì.”Kiều Lam???Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com.
Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland.
Bản sẽ không đầy đủ.
Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.Cô nhìn về phía cậu trai.Cậu ta có một khuôn mặt to và ngắn, vài nốt mụn nổi lên trên khuôn mặt dữ dằn, cao chừng một mét chín.Thân hình cao to như thế, lao đến chỗ cô chưa xin lỗi đã đành, bây giờ còn hỏi cô tại sao lại tránh, cậu ta nghĩ mình gầy lắm sao?“Không tránh chẳng nhẽ lại chờ cậu…”Lời còn chưa nói xong, nữ sinh ngồi phía trước Kiều Lam đã quay đầu lại nhìn nam sinh kia một cái “Tần Dương, cậu yên lặng chút đi.”Giọng nói của nữ sinh kia rất dễ nghe.
Kiều Lam – người vẫn còn hơi bối rối vì tình huống lúc này – vô thức nhìn thoáng qua cô gái ấy một cái, sau đó không kiềm lòng được mà lại nhìn thêm lần thứ hai.Cô gái có một làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo.
Cho dù đang mặc đồng phục, tết tóc đuôi ngựa bình thường, cô gái ấy vẫn trông rất xinh đẹp.
Nổi bật nhất là đôi mắt to tròn kia, long lanh như mắt búp bê vậy.Khuôn mặt vừa rồi còn vô cùng khó chịu với Kiều Lam của cậu trai giờ đây lập tức tràn đầy ánh nắng “Không sao không sao.” Cậu ta cười vài tiếng rồi quay đầu nhìn cô “Giỡn tí thôi mà.
Nè Kiều Lam, kẹo hôm nay đâu?”Kẹo?“Kẹo gì cơ?”“Thì là kẹo đó, cậu mơ ngủ hả?”Tần Dương vừa nói vừa bước lại gần Kiều Lam, thò tay sục sạo hộc bàn của cô.Cho dù là bạn rất thân với nhau đi chăng nữa thì cũng không thể nào tự tiện lục lọi hộc bàn của người khác như vậy được, hơn nữa cô vốn không hề biết nam sinh này.
Kiều Lam bắt lấy tay cậu ta, mất kiên nhẫn hỏi “Làm gì vậy?”Tay Tần Dương bị ngăn ở bên ngoài, trong phút chốc cậu ta hơi sửng sốt.Trước kia đám cậu ta coi thường Kiều Lam, căn bản chẳng thèm để cô vào mắt.
Sau đó Tống Dao lúc nào cũng mang cô theo chơi cùng, thỉnh thoảng Kiều Lam cũng mua bánh kẹo, nước nôi cho bọn họ.
Mặc dù bọn họ chẳng ưa gì mấy hành động nịnh hót lộ liễu đó nhưng miếng ăn đưa đến miệng ai lại nỡ chối từ.
Dần dà, có đôi khi Kiều Lam không mua quà vặt, đám cậu ta sẽ đòi thẳng mặt cô, dù sao cô cũng không từ chối.Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com.
Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland.
Bản sẽ không đầy đủ.