⬅ Trước Tiếp ➡
Giang Minh Y cảm giác được mỗi một lần bên trong dịu dàng siết lấy mình, gương mặt thoắt cái đỏ lên, hai mắt nhắm chặt, phía dưới lại co rút nhiều hơn.
Ngón tay thon dài ấn lên mỗi một chỗ trong mị thịt non mềm, lúc mạnh lúc nhẹ, khiến cho cơ thể của cậu trở nên run rẩy.
Sau khi móc ngoáy một hồi, Giang Minh Y vặn mở vòi sen, ngồi xổm xuống dưới đế hai chân dang rộng ra, cậu cầm lấy vòi xịt xối nước vào trong động thịt hồng hào.
Dòng nước bắn ra rất mạnh, không chút thương xót phun thẳng vào cửa động của cậu, khiến cho môi âm hộ không ngừng đong đưa, dương vật phía trên cũng vì kích thích mà thi thoảng giần giật thân mình.
Nước có chút nóng, khiến cho hai vành thịt dư rất nhanh bị kích thích đến đỏ ửng, cậu lại dùng tay mình mở rộng hoa huyệt ra, để dòng nước bắn thẳng vào trong lỗ nhỏ.
Ngón trỏ cùng ngón cái dùng sức mở rộng động thịt ra, đè xuống, quả nhiên bên trong bị bắn vào một ít nước nóng, cậu sảng khoái đến mức kẹp chặt mông mình.
“Ưm… Ưm… Nóng quá…”
Cậu thì thầm tự nói
“Sướng quá, sắp bị chơi hỏng rồi…”
Tự sướng trong phòng tắm một hồi, cậu mặc áo choàng tắm đi về phòng ngủ, đánh một giấc say sưa.
Ngày hôm sau, cậu bị tiếng chuông cửa làm giật mình thức giấc, mơ mơ màng màng đi ra ngoài mở cửa, không ngờ người ở trước mặt lại là Lương Việt.
“Mấy ngày nay làm phiền em vất vả cho chó của anh ăn rồi.” Anh nói.
Giang Minh Y đỏ mặt lắc đầu, nghĩ thầm trong lòng cậu đúng là đã cho chó của anh ăn no từ trong ra ngoài rồi.
“Anh vừa mới nấu một bàn cơm, hay là em qua nhà anh ăn chút gì đi.” Lương Việt mời cậu.
Giang Minh Y nhanh chóng gật đầu đồng ý, cứ như vậy lập tức đi theo Lương Việt về đến nhà của anh.
Cho đến tận lúc bước vào cửa rồi, ký ức ngày hôm qua thoáng cái xuất hiện ở trong đầu cậu, cậu mím chặt môi.
“Em ngồi xuống trước đi, anh vào trong bưng đồ ăn ra.”
Lương Việt chỉ vị trí chỗ ngồi của cậu ở bàn ăn, sau đó anh đi vào phòng bếp.
Giang Minh Uy ngồi xuống xong mới phát hiện ra mình đang mặc áo choàng đi tới nhà người ta chơi, cậu bắt đầu hoảng hốt, hy vọng Lương Việt không để ý đến chuyện này.
Lương Việt ngồi xuống chỗ đối diện, múc cơm cho cậu, nở nụ cười nói
“Anh cũng không biết em thích ăn gì, khẩu vị như thế nào, nên chỉ đành làm đại vài món.”
Lương Việt lúc cười rộ lên càng thêm anh tuấn, Giang Minh Y nhìn đến ngẩn ngơ, cho đến tận khi Tiểu Hắc không biết từ nơi nào chạy tới, thò đầu vào trong áo choàng tắm của cậu, cách lớp quần lót mỏng manh ngửi mùi vị ngọt lành giữa hai chân.
Giang Minh Y nhịn xuống không sợ hãi kêu lên, cắn chặt hàm răng.
Cậu rũ mắt xuống nhìn xem phía dưới gầm bàn, áo choàng tắm màu xám trùm lên đầu Tiểu Hắc, hiện ra hình dáng của nó, cùng mỗi một cử động nó làm ở bên trong.
Quần lót có chút chật, loáng thoáng lộ ra mu mềm mũm mĩm đang khép lại vào nhau, Tiểu Hắc vươn đầu lưỡi ra, cách lớp vải quần luồn v
ào trong khe hở nhỏ, liếm láp lên xuống.
“Ưm…”
Giang Minh Y kìm lòng không đặng nhỏ giọng rên rĩ, tay cầm đôi đũa cũng siết chặt hơn.
“Em làm sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái sao?”
Lương Việt quan tâm hỏi.
“Không có… Không có việc gì hết ạ…”
Giang Minh Y ngẩng đầu nhìn Lương Việt, gượng cười với anh, hai chân nhịn không được kẹp chặt lấy đầu của Tiểu Hắc, cánh môi hơi chuyển động nhích về phía trước, để cho miệng mũi của chú chó lớn càng áp sát lại gần hoa huyệt của cậu hơn.
⬅ Trước Tiếp ➡