Cảm ơn Huyen Duong đã đề cử ánh kim đẩy truyện nhoa. (づ 3 )づ╭❤~
Mấy bồ nhớ bấm theo dõi để cập nhật nội dung mới nhoa ~o 3 ~
Đúng vào lúc này, bên kia cánh cửa vừa rồi còn yên lặng đột nhiên phát ra tiếng vang lớn.
“Giang Minh Y ”
Lương Việt lớn tiếng gọi tên cậu, trong giọng nói có chút tức giận, nhưng lắng tai nghe kỹ có thể thấy được âm thanh đối phương đang run rẩy.
Từ sau khi quen biết nhau, Lương Việt chưa từng gọi cậu bằng cả họ lẫn tên, Giang Minh Y biết chắc anh tức giận rồi, cố gắng chống người lên nhìn ra ngoài.
Bên kia cánh cửa phòng tắm phản chiếu bóng dáng mờ ảo của đối phương, thân hình cao lớn đã làm cậu mê muội ngay từ lần đầu gặp mặt ấy.
“Anh cho em bảy giây, mau ra đây cho anh.”
Lương Việt cố gắng giữ bình tĩnh.
Là mệnh lệnh, Giang Minh Y bất chấp sự trống rỗng trong hoa huyệt lẳng lơ của mình, giãy dụa bò dậy. Dương vật của chó săn cũng từ cơ thể cậu trượt ra ngoài, đỉnh đầu màu đỏ tươi còn dính chất lỏng màu trắng, theo nơi nó tách ra, kéo theo một sợi tơ nước dài.
“Bảy."
Lương Việt bắt đầu đếm ngược. Hai chân Giang Minh Y run rẩy, chân cậu bẩn thỉu, phủ kín tinh dich và nước tıểu. Tinh dich bắn ra trước đó còn khô đi một ít, chúng cố chấp dán ở trên da thịt của cậu.
“Sáu."
Giang Minh Y cầm lấy khăn mặt bên cạnh, sau khi thấm chút nước lập tức dùng sức lau sạch đùi mình. Cậu hoảng hốt nên dùng lực lau chùi quá mạnh, khiến cho làn da mịn màng đỏ bừng lên.
“Năm."
Cậu luống cuống tay chân lau người một phen, muốn lấy vòi nước rửa sạch sẽ dấu vết trên mặt đất.
“Bốn."
Cậu mở công tắc, dòng nước trong vòi sen chảy ra, nhưng khoảng cách quá xa, vị trí bên cạnh cậu hiện tại không thể bị nước cuốn trôi.
“Ba."
Giang Minh Y nhìn quanh một chút, cũng không có cây lau nhà. Cậu đành phải dùng khăn lông vừa mới lau qua cơ thể của mình lau sạch chất nước dơ bẩn ở trên nền gạch men.
“Hai."
Vết bẩn sau cuộc mây mưa tình ái qua đi, thấm vào trên khăn lông màu lam lại vô cùng nổi bật, vì thế cậu ném khăn lông ở dưới bồn rửa tay, nhà vệ sinh của người đàn ông sống một mình rất ít khi có thùng rác.
"Một."
Giang Minh Y uống một ngụm nước, cậu mở cửa ra rồi cúi đầu, không dám nhìn vào mắt Lương Việt. Nhưng càng làm như vậy, ngược lại để cho cậu thấy rõ thứ Lương Việt cầm trong tay.
Đó là một khẩu súng lục màu đen.
Nếu như không mở cửa kịp thời, Lương Việt có phải sẽ nổ súng hay không, Giang Minh Y không biết.
Nhưng Lương Việt rất nhanh đã để cho cậu biết đáp án, anh chĩa mũi súng về phía sau cánh cửa phòng tắm, tiếng súng bắn ra thật lớn, đầu đạn cắm sâu vào trong vách tường,mang theo khói thuốc nồng nặc bốc lên.
Giang Minh Y theo bản năng che lỗ tai, nhắm chặt hai mắt mình lại.
Lương Việt cầm súng chậm rãi đẩy tay cậu ra, nhẹ giọng nói
"Đồ đê tiện."
Giang Minh Y mở to hai mắt nhìn anh, vẻ mặt không thể tin. Hai chữ này thế mà lại từ trong miệng Lương Việt nói ra, là cậu gieo gió gặt bão, không sai, nhưng khi nghe người mình thích bảo mình như thế, cậu vẫn cảm thấy trái tim thắt lại đầy đau đớn.
Hai mắt Lương Việt phủ đầy tơ máu, bộ dáng rõ ràng tức giận muốn chết, anh túm cổ tay Giang Minh Y, kéo cậu vào trong phòng tắm.
Tiểu Hắc đứng ở bên trong nhe răng hướng Lương Việt gầm gừ sủa lớn, nó không thể đứng nhìn Giang Minh Y bị đối đãi như vậy được.
“Cút ra ngoài."
Lương Việt nhìn nó nói. Chó săn nhìn thoáng qua súng trong tay anh, yên lặng cụp đuôi rời đi.
Lương Việt buông tay Giang Minh Y ra, đi vài bước về phía trước khóa trái cửa phòng tắm.