⬅ Trước Tiếp ➡
Đèn ngủ tỏa ánh sáng mờ nhạt.
Phó Thịnh Niên ngồi trên sofa xa xa, không rõ anh về từ lúc nào.
Khuôn mặt anh chìm trong bóng tối, không thể đọc được cảm xúc.
Cô từ từ ngồi dậy, nhìn anh một lúc rồi khẽ hỏi "Anh về khi nào vậy?" Anh không trả lời, chỉ lạnh lùng nói "Anh đã gỡ hot search rồi.
" Mọi bài viết và hình ảnh về chuyện Giản Dao ngoại tình đều bị xóa sạch, không còn dấu vết.
"Ù.
" "Ù?" Phó Thịnh Niên đứng dậy tiến đến, nhìn cô từ trên cao.
Dưới ánh đèn, cô thấy rõ khuôn mặt giận dữ của anh – chân mày nhíu chặt, đôi mắt ngập tràn phẫn nộ "Hai người đã ngủ với nhau chưa?" Giản Dao sững sờ, nhưng nhanh chóng hiểu ý anh.
"Em và Đường Tiêu không có gì.
" "Anh nên tin em sao?" "Tin hay không tùy anh.
" "Giản Dao " Phó Thịnh Niên đột ngột gầm lên, một tay siết chặt cổ cô "Em nhớ cho kỹ, em là Phó phu nhân.
Hãy ý thức thân phận của mình " Giản Dao khiếp sợ, tim như nhảy khỏi lồng ngực.
Cô nắm chặt tay Phó Thịnh Niên, cổ họng nghẹn lại, khó thở, cảm giác như không thể thở nổi.
"Anh buông em ra.
Cô khàn giọng nói.
Móng tay cô cắm sâu vào da thịt Phó Thịnh Niên, nhưng người đàn ông thậm chí không nhíu mày.
"Buông em?" Phó Thịnh Niên nghiến răng, đường nét gương mặt sắc lẹm.
Tay anh siết chặt cổ Giản Dao, không những không nới lỏng mà còn dùng lực mạnh hơn.
Giản Dao mắt đỏ ngầu, hai giọt nước mắt lăn dài.
Cô há miệng nhưng không phát ra được âm thanh.
Khi tầm nhìn dần tối sầm lại vì thiếu oxy, Phó Thịnh Niên đột ngột buông tay.
Cô gục xuống giường, thở hổn hển.
Người đàn ông giật phăng cà vạt, cởi áo khoác ném xuống đất, gương mặt âm trầm cúi xuống đè lên người cô.
Cô hoảng sợ, dùng hết sức đẩy vai anh, nhưng với sức mạnh tuyệt đối của anh, nỗ lực của cô chẳng khác nào muỗi đốt.
Tay anh như núi đá, đè chặt lên người cô, xé rách từng mảnh quần áo trên người cô.
"Phó Thịnh Niên, ừm... " Miệng cô bị bịt kín không phải bằng môi anh, mà bằng chiếc cà vạt vừa bị giật ra, vo tròn nhét vào miệng cô.
Từ cổ họng cô phát ra những tiếng gầm gừ yếu ớt, toàn thân run rẩy vì sợ hãi.
Nhưng anh hoàn toàn phát lờ, như một con thú điên cuồng, ghì chặt tay cô đang cào cấụ
Lúc này, anh đã mất hết lý trí, chỉ xem cô như công cụ trút giận.
Hơi thở gấp gáp, anh tàn nhẫn chiếm đoạt cô.
Giản Dao nhiều lần đau đến mức ngất đi, ý thức mơ hồ.
Cô mơ hồ nhớ ra Phó Thịnh Niên rời khỏi giường vào phòng tắm.
Tiếng nước chảy vang lên, rồi cô chìm vào bóng tối.
Không biết ngủ bao lâu, khi tỉnh dậy, bên ngoài vẫn tối đen.
Đèn ngủ le lói.
Cô cảm thấy người vô lực, lạnh cóng, như nằm trong hầm băng.
Dù quấn chặt chăn, cô vẫn run lên vì lạnh.
Tiếng nước trong phòng tắm vẫn chảy, có lẽ cô chưa ngủ lâụ
Đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng tắm.
Vài phút sau, tiếng nước ngừng, bước chân quen thuộc vang lên.
Cô gắng ngồi dậy, co rúm người vào đầu giường.
Phó Thịnh Niên tắm nước nóng rất lâu để xua tan cơn giận.
Vừa buộc dây áo choàng tắm, anh bước ra, liếc nhìn Giản Dao đang ngồi co ro trên giường.
Không nói gì, anh quay lưng định rời đi.
"Em không khỏe, anh có thể nhờ tài xế đưa em đến bệnh viện không?" Giọng cô yếu ớt vang lên phía saụ
Anh dừng bước, quay lại nhìn cô.

⬅ Trước Tiếp ➡