⬅ Trước Tiếp ➡
Lần này những người ngồi phía sau bị anh che tầm nhìn không còn ngồi yên được nữa: "này, tôi nói anh bị làm sao vậy, có còn để người khác xem phim nữa không!"
Nhan Dịch Trạch vẫn đứng đó không dộng đậy, hắn nhìn người ngồi phía sau vài lần rồi cất tiếng biếng nhát: "Tôi thích đứng đấy, không vui thì đổi chỗ khác mà xem, chỗ trống còn nhiều kia kìa, vừa rồi là đứa cháu trai nào đá vào lưng ghế? Có dám đứng ra đây trả lời một tiếng để ông xem nào!"
Bị Nhan Dịch Trạch hỏi như thế này những người ngồi ở dãy ghế sau đều im bặt không ai dám lên tiếng, vì đứng ngược sáng nên họ không nhìn rõ được khuôn mặt của Nhan Dịch Trạch, chỉ cảm thấy người này chiều cao ít nhất cũng 1m8 đứng trong bóng tối khá là dọa người, một số người nhát gan sợ gây chuyên vội đứng dậy tìm một chỗ cách xa ngồi, nhất là người ngồi ngay sau lưng Nhan Dịch Trạch vội vàng xua tay nói:
"Không phải tôi đá, thật sự không phải tôi đá vào lưng ghế anh, hồi nãy tôi đi vệ sinh vừa mới trở ra."
"Dịch Trạch, thôi bỏ đi anh." Quan Hiểu Ninh cũng sợ gây chuyện phiền phức lập tức kéo tay anh lại để anh khỏi tiếp tục truy hỏi nữa.
Nhan Dịch Trạch thấy không ai dám thừa nhận liền cười lạnh: "đúng là con mẹ nó nhát gan, tốt nhất đừng để tôi bắt được, nếu không tôi nhất định sẽ chặt đứt chân nó!"
Sau khi hắn nói xong câu đó những người ngồi phía sau ngay cả nhìn cũng không dám nhìn hắn sợ bị hiểu lầm thành người đã đá vào lưng ghế của hắn, Nhan Dịch Trạch giờ mới chịu quay người ngồi lại xuồng ghế và ôm lấy bã vai của Quan Hiểu Ninh nói: "Không sao rồi, xem tiếp đi."
Sau khi xảy ra chuyện này phần còn lại của bộ phim Quan Hiểu Ninh cũng không còn tâm trạng để xem nữa, đợi đến khi hết phim đèn trong phòng còn chưa bật lên cô đã kéo tay Nhan Dịch Trạch chạy ra ngoài.
"Em gấp như vậy làm gì?" Nhan Dịch Trạch bị hành động của Quan Hiểu Ninh làm cho chẳng hiểu ra sao.
" Không vội sao được, lát nửa đèn được bật lên người khác thấy rõ mặt mình thì không tốt lắm."
"Sợ gì chứ, thằng đó mà dám ra đây anh sẽ đánh cho nó một trận tơi bời!" Nhan Dịch Trạch nháy nháy lông mày, lộ vẻ mặt không sợ trời không sợ đất.
Quan Hiểu Ninh đấm nhẹ anh một cái: "Em không phải sợ người đó ra đây, ý em là hồi nãy hai đứa mình ngượng chết đi được."
Lúc này Nhan Dịch Trạch mới hiểu điều mà Quan Hiểu Ninh nói là gì, anh lập tức nở nụ cười xấu xa hỏi: "Vừa rồi hai chúng ta làm gì? Chỉ hôn một cái đã cảm thấy ngượng rồi à? Vậy nếu quần áo đều cởi sạch, thì sao?"
"Anh nói bậy bạ gì đó!" Mặt Quan Hiểu Ninh liền đỏ cả lên, mặc kệ Nhan Dịch Trạch cô trực tiếp chạy ra cửa rạp chiếu phim.
"Được rồi, đừng chạy anh không chọc em nữa, bên ngoài trời nóng lại khiến cho cả người đầy mồ hôi, chúng ta đi ăn cơm." Nhan Dịch Trạch không nhanh không chậm đi theo Quan Hiểu Ninh ra khỏi cửa rạp chiếu, sau đó nắm tay cô bước xuống bậc thang.

⬅ Trước Tiếp ➡