⬅ Trước Tiếp ➡

Lâm Kiều liếc anh một cái, ngón tay với những khớp xương rõ ràng kẹp lấy điếu thuốc, khói thuốc mờ ảo vờn quanh người anh, nhìn càng thêm dụ hoặc.
“Tôi còn chưa nói cảm ơn anh.”
Cô cất lời, giọng nói trong trẻo êm ái, nhưng lại loáng thoáng có chút lạnh nhạt xa cách.
Cô nhớ giọng nói này mình vừa nghe cách đây không lâụ
Giang Trạm biết cô đang nói đến việc lúc nãy, cười khách sáo nói không có gì.
Hai người không nói gì một lúc, chỉ đứng lặng yên như thế.
Giang Trạm cúi đầu nhìn cô gái đứng bên cạnh mình, khuôn mặt xinh đẹp, đặc biệt là đôi mắt kia, rất bình tĩnh, nhưng lại cực kỳ thu hút.
Đúng lúc ấy, người bị nhìn đột nhiên ngẩng đầu, mắt đối mắt với anh.
Cảm xúc u ám trong đôi mắt ấy khiến cô sững sờ giây lát, nhanh chóng dời ánh mắt sang hướng khác.
“Kiều Kiều… Đi thôi.”
Trương Giai Giai từ trong nhà vệ sinh đi ra, xoa xoa trán, hai mắt sưng húp như quả hạch đào, đến mức gần như không thể mở được. Lâm Kiều bước tới đỡ cô ấy, khi đi qua Giang Trạm, cô nhìn anh một cái rồi gật đầu, ý bảo cô đi trước.
Giang Trạm nhìn bóng dáng Lâm Kiều rời đi, anh híp mắt, không khỏi nhớ lại ánh mắt vừa nhìn mình khi nãy.
Trong sáng, dường như có chút lạnh nhạt, sự lạnh nhạt này khơi gợi dục vọng trong anh.
Hầu kết gợi cảm khẽ trượt lên xuống, anh dập tắt điếu thuốc sắp cháy đến đầu ngón tay.
Anh nghe thấy trái tim mình đập mạnh, cơ thể như đang nóng dần lên.
Chưa bao giờ anh cảm thấy như vậy…
Giang Trạm nheo mắt, cô ấy đã đi khuất bóng từ lâu, anh vẫn cứ mãi nhìn theo phương hướng ấy.
Rồi bỗng nhiên, anh nghĩ đến câu nói của em họ mình hay nói.
Vừa gặp đã yêụ
============================================================
Khi Lâm Kiều dìu Trương Giai Giai ra cửa, Trần Thừa đã đỗ xe ở bên ngoài, thấy hai người họ đi tới, anh vội vàng xuống xe giúp đỡ.
Trong xe không có ai nói chuyện, thỉnh thoảng chỉ có tiếng nức nở của Trương Giai Giai vang lên nghe hết sức rõ ràng.
Trần Thừa đưa cho cô ấy một túi khăn giấy, thở dài khuyên
“Giai Giai à, tớ nói câu này hơi khó nghe chút, chuyện này đơn giản là cậu tự làm tự chịụ Đây là lần thứ hai bắt quả tang tên Trương Duy kia một chân đạp hai thuyền rồi đấy, lần trước tớ đã nói ngay với cậu là nên chia tay với hắn ta đi, cậu không nghe. Lần này thì hay rồi, lại bị tổn thương thêm lần nữa, cậu là muốn…”
Nghe Trần Thừa nói hăng say, Lâm Kiều lại hơi ngạc nhiên.
“Lần thứ hai cái gì cơ?”
Trần Thừa sững người, qua gương chiếu hậu, anh hết liếc Lâm Kiều lại nhìn Trương Giai Giai bên cạnh, ánh mắt hiện lên vẻ bối rối, anh nuốt nước bọt.
“A.. cậu không biết…à? Tớ còn tưởng Giai Giai đã nói với cậu rồi.”
Lâm Kiều nhíu mày, cô quay đầu nhìn Trương Giai Giai, nói một cách nghiêm trọng.
“Anh ta vừa mới gọi cho cậu xin quay lại đấy à?”
Trương Giai Giai thấy Lâm Kiều như vậy liền biết cô ấy định nói gì, nước mắt của cô lại tuôn rơi trong vô thức.
“Anh, anh ấy đã hứa với tớ đây là lần cuối cùng rồi, Kiều Kiềụ Anh ấy nói rằng chỉ muốn nếm thử cảm giác mới mẻ mà thôi, là do cái người phụ nữ kia tới dụ dỗ anh trước, tớ…”
“Vậy cậu vẫn định tha thứ cho hắn ta à?”


⬅ Trước Tiếp ➡