⬅ Trước Tiếp ➡
“Cậu còn ở đây à, tớ còn tưởng cậu đi làm rồi.” Liêu Oánh nói.
Liêu Phồn rất tức giận, anh còn tưởng rằng chị ấy đã đi làm.
Chị anh giống như loa phát thanh càng làm anh phát điên lên, anh im lặng một lúc rồi lướt qua hai người đi vào phòng, lạnh lùng đóng cửa lại.
“Đừng để ý” ở bên ngoài Liêu Oánh nói với Hứa Diệc Vi: “Mỗi sáng nó đều như vậy, khi nó không hài lòng với ham muốn của mình.”
Hứa Diệc Vi cười: “Không sao đâu, em trai cậu thật dễ thương.”
“Đúng rồi, bây giờ cậu đi ra ngoài sao?” Liêu Oánh hỏi: “Trùng hợp cậu chờ tớ đi với, tớ đi lấy xe, đi qua quán bar thì bỏ tớ xuống.”
“Sớm như vậy cậu đi lấy xe làm gì, không ngủ thêm một chút nữa?”
“Không ngủ nữa, thức khuya làm tớ già rồi, phải đi thẩm mỹ viện làm đẹp.”
Liêu Oánh vào phòng, nhanh chóng sửa soạn, sau đó đội mũ, đeo kính râm ra ngoài. Khi hai người đi xuống cầu thang, họ nghe thấy cửa trên lầu cũng mở ra, cả hai đều nhìn lên.
Là Liêu Phồn.
Anh đeo ba lô, mái tóc đã được sấy khô một nửa, bước xuống nhà một cách gọn gàng và đẹp trai.
“Em muốn ra ngoài cùng bọn chị?” Liêu Oánh hỏi.
“Dạ” Liêu Phồn ngước mắt lên, không dám nhìn Hứa Diệc Vi: “Tiện thể nhờ bọn chị đưa em đến ga tàu điện ngầm.”
“Đi tàu điện ngầm làm gì, còn phải làm phiền chị Vi, em cứ bắt taxi không tiện hơn hả?”
“Vậy sao chị lại làm phiền chị ấy?”
“Chị là bạn thân của cô ấy, còn em là gì? Đừng có mà nói, em chỉ là em trai chị. Cho dù em có là bạn trai cô ấy, cũng không quan trọng bằng chị, hiểu không?”
Trái tim của Liêu Phồn lỡ một nhịp, bị chột dạ không thể giải thích được.
Anh không tranh giành với chị gái nữa, thành thật gật đầu, giải thích: “Em đến văn phòng luật sư ở trung tâm thành phố, đi tàu điện ngầm rất tiện.”
Sau khi lên xe, Hứa Diệc Vi lấy ra một hộp kẹo bạc hà, nhét một viên vào miệng, đột nhiên tinh thần rất sảng khoái.
Cô hỏi Liêu Oánh: “Cậu ngậm một viên không?”
Liêu Oánh lắc đầu.
Hứa Diệc Vi lại đưa tay ra phía sau, hỏi Liêu Phồn: “Em có muốn một viên không? Rất sảng khoái.”
Liêu Phồn vốn muốn nói không cần, nhưng khi tầm mắt rơi vào trên bàn tay trắng nõn mảnh khảnh, anh nhớ tới tối hôm qua phát sinh chuyện gì trong giấc mơ, ma xui quỷ khiến nhận lấy, ngoan ngoãn nói: “Cám ơn chị.”
Một lúc sau, Liêu Oánh ngáp rồi phàn nàn mơ hồ: “Tớ nghĩ cậu mới là chị ruột của nó, nó đối xử với cậu tốt hơn tớ nhiều.”
Hứa Diệc Vi cười rồi hỏi: “Tại sao?”
“Cậu nhìn đi, bình thường thái độ của nó đối với cậu tốt hơn nhiều so với tớ.”
“Còn tối hôm qua nó giúp chúng ta tẩy trang, lúc tẩy trang cho tớ thì nó chỉ tùy tiện lau cho có, lúc tẩy trang cho cậu thì lại kiên nhẫn cẩn thận.”
Liêu Oánh nghiêng đầu, nheo mắt nhìn Liêu Phồn: “Này, chị nghĩ có phải trong lòng em có gì bất mãn với chị?”
“Chị biết là tốt rồi, đừng hỏi.” Liêu Phồn lướt tin tức trên điện thoại mà không cần nhìn lên.
“...”
Trong lòng Liêu Oánh bực bội, sáng sớm tức giận không nói nên lời.
Hứa Diệc Vi cảm thấy thú vị khi nghe cuộc trò chuyện giữa hai chị em họ, cong môi nói: “Bình thường cậu hay bắt nạt em trai mình như vậy, nếu là tớ, tớ cũng không hài lòng với cậu.”
“Mà nè, cậu là bạn thân của tớ hay là bạn thân của nó? Hai người đều cùng một giuộc.”
“Tớ là chị cậu ấy.” Hứa Diệc Vi nói, sau đó nói với người ngồi ở ghế sau qua gương chiếu hậu: “Đúng không, Liêu Phồn.”
Tay Liêu Phồn hơi run, gõ nhầm chữ.
Một lúc lâu sau, anh mới chậm rãi ngước mắt lên, khóe mắt lén lút nhìn người ngồi ở ghế lái, trong lòng cảm thấy phiền muộn.
Ga tàu điện ngầm cũng không xa, chỉ mất vài phút. Sau khi tiễn Liêu Phồn đi, Hứa Diệc Vi đưa Liêu Oánh đến quán bar rồi tiếp tục lái xe đến công ty.
Tuy nhiên, trên đường đến công ty, khi đi ngang qua một khách sạn thì cô tình cờ gặp một người quen.
Đầu tiên cô nhìn thấy xe của tổng giám đốc Chung đậu bên đường, trên nguyên tắc cô muốn lái xe tới chào hỏi, nhưng ngay sau đó cô đã thấy Đồng Mẫn Thư đi ra từ khách sạn, chạy lon ton leo lên xe của anh ta.
Hứa Diệc Vi đậu xe ở phía sau, yên lặng nhìn xe của tổng giám đốc Chung lái đi thật xa.
Mới sáng sớm nhìn thấy loại chuyện này, cho dù là ai thì tâm trạng cũng sẽ không tốt, Hứa Diệc Vi cũng giống như vậy. Nhìn thấy dáng vẻ Đồng Mẫn Thư tươi cười sảng khoái, cô cũng có thể đoán được sự tình sẽ phát triển như thế nào.
Quả nhiên, sau khi trở lại công ty tham gia cuộc họp, đã có kết quả.
Về dự án của Duyệt Thành, Đồng Mẫn Thư cũng tham gia.
“Là tổng giám đốc Hoàng tự mình quyết định, cậu nghĩ anh ta có ý gì? Chẳng lẽ cũng bị Đồng Mẫn Thư mê hoặc?” Đường Hân vội vàng chạy tới hỏi cô.
“Không phải anh ta bị mê hoặc, mà là tổng giám đốc Chung của Duyệt Thành đã bị mê hoặc.”
“Tổng giám đốc Chung?” Đường Hân tỏ ra khinh bỉ: “Là tên đàn ông béo ú đó? Tớ còn tưởng chẳng qua Đồng Mẫn Thư tự lừa dối mình, không ngờ cô ta lại nói đúng.”
Cô ấy hỏi: “Vậy cậu định làm gì tiếp theo? Người của Duyệt Thành đều đứng về phía Đồng Mẫn Thư, bất kể kế hoạch của cậu có tốt đến đâu, năng lực xuất sắc cũng vô dụng.”
Hứa Diệc Vi nhấp một ngụm cà phê: “Bị chèn ép còn im lặng không lên tiếng không phải tính cách của tớ, mặc dù có thể không thể thay đổi được gì, nhưng tớ vẫn muốn bày tỏ ý kiến
của mình với tổng giám đốc Hoàng.”
Nói xong, cô đập sổ kế hoạch xuống bàn, khí thế mạnh mẽ đi gõ cửa phòng tổng giám đốc.
Cô hùng hổ, trận chiến tràn đầy khí thế, một nhóm người ở phòng marketing đều dáo dác nhìn.
Ngay cả Đồng Mẫn Thư cũng đứng trước cửa phòng làm việc của cô ta nhìn mấy lần.
“Chị Đồng” trợ lý nhỏ lo lắng hỏi: “Chị Vi đi nói lý lẽ với tổng giám đốc Hoàng, có gây bất lợi cho chúng ta không? Dù sao cô ta mà nổi nóng lên thì tổng giám đốc Hoàng cũng phải nhường ba phần.”
“Cô yên tâm đi” Đồng Mẫn Thư nói trong tình thế bắt buộc: “Đã là người có bản lĩnh ở phòng marketing ai mà không có tính xấu, tổng giám đốc Hoàng cũng đã có kinh nghiệm trong việc giải hòa mấy năm qua. Hứa Diệc Vi đến gặp anh ta để nói lý lẽ, cùng lắm là về lĩnh vực kinh doanh nhưng tôi không sợ, chúng ta không vượt quá quyền hạn của mình, đây không phải là lợi hại sao?”
Mọi chuyện giống như cô ta đoán trước, nửa tiếng sau Hứa Diệc Vi cũng điềm đạm bước ra.
Đồng Mẫn Thư cũng từ khu nước trà đi ra, hai người đu.ng phải nhau ở hành lang, cả hai hiểu ý dừng lại một chút.
“Tôi đã nói rồi, lần này tôi sẽ cố gắng hết sức. Hứa Diệc Vi, hy vọng cô đừng thua quá khó coi.” Dù bận nhưng Đồng Mẫn Thư cũng tranh thủ thổi móng tay mới làm của mình.
“Tôi không biết mình có xấu hay không, nhưng tôi biết có một số người có thủ đoạn rất xấu.” Hứa Diệc Vi cũng không chịu thua kém.
Đồng Mẫn Thư ngước mắt lên.
“Đường Thanh Lâm, khách sạn Grand Hyatt.” Hứa Diệc Vi khẽ mỉm cười, chậm rãi nói: “Bỏ ra nhiều như vậy, tôi cũng đau lòng dùm cô.”
“Cô muốn làm gì?” Nụ cười trên mặt Đồng Mẫn Thư biến mất: “Muốn dùng ảnh uy hiếp tôi?”
Hứa Diệc Vi nói: “Tôi không mặt dày như cô, chỉ muốn nhắc nhở cô, đừng thể hiện trước mặt tôi, dù sao cũng chẳng vẻ vang.”
Đồng Mẫn Thư cười: “Có gì mà không vẻ vang, kẻ thắng làm vua kẻ thua làm giặc. Đồng Mẫn Thư tôi, nên tận hưởng khoảnh khắc này.”
“Tôi rất tò mò” Hứa Diệc Vi thản nhiên hỏi: “Dùng thủ đoạn này để thắng được tôi, cô có thực sự cảm thấy hài lòng không?”
“Thắng chính là thắng, chỉ có người thua mà không chịu thua mới ghi nhớ trong lòng.”
“Phải không, vậy cô hãy tận hưởng đi.”
Hứa Diệc Vi không thèm dây dưa với cô ta, đi ngang qua cô ta rồi rời đi.
Đi được hai bước, cô lại dừng lại.
“Nhưng mà...” Cô xoay người nói: “Chỉ sợ cô hưởng thụ quá sớm, ai thắng ai thua cũng chưa chắc, cô thấy sao!”
Nói xong, cô đạp giày cao gót sải bước bỏ đi, bỏ lại Đồng Mẫn Thư tức giận đến mức móng tay suýt cắm vào lòng bàn tay.
“Sao rồi? Sao rồi?” Buổi trưa, Đường Hân từ lầu chín đi thang máy lên, trực tiếp tìm cô: “Tổng giám đốc Hoàng nói cái gì?”
“Còn có thể nói gì.” Hứa Diệc Vi uể oải dựa vào lưng ghế: “Đánh một cái tát rồi cho một quả ngọt, đều là thủ đoạn thường ngày của anh ta. Tuy nhiên, nếu tớ không chủ động yêu cầu, sợ rằng ngay cả quả này cũng không có.”
“Thật sự không còn cách nào khác nữa?” Đường Hân hỏi.
“Cũng không phải là không có, chỉ là quá khó.”
“Cái gì?”
“Tổng giám đốc Hoàng tiết lộ cho tớ một thông tin về chủ tịch Duyệt Thành khu vực Đông Á sẽ đến Thương Ninh tham gia tiệc từ thiện, nếu như tớ thương lượng được với ông ấy. Gần như tương đương với việc giành được 20% dự án kinh doanh của Duyệt Thành ở khu vực Đông Á. Đến lúc đó, thứ mà Đồng Mẫn Thư cướp được chẳng là gì cả, chỉ nhét kẽ răng mà thôi.”
Nghe đến đây, Đường Hân im lặng một lúc, thầm nguyền rủa: “Tổng giám đốc Hoàng đúng là một con cáo già!”
Một tập đoàn lớn như Duyệt Thành có mối quan hệ sâu xa với các đối tác, muốn thay đổi những mối quan hệ này thì thật viển vông, điều này thực sự đặt ra một vấn đề lớn cho Hứa Diệc Vi.
Nhà thi đấu đại học A.
Liêu Phồn đang rê trái phải quả bóng rổ, tìm cách đột phá phòng thủ. Một lúc sau, anh nhanh chóng ném bóng về phía trước, lợi dụng hàng phòng thủ hơi buông lỏng, anh lại lao về phía rổ như một mũi tên, với một cú nhảy nhẹ vừa bắt được quả bóng. Một cú ném bóng đẹp mắt, với một tiếng “Bịch”, quả bóng rổ đập vào rổ.
Đột nhiên, một số cô gái trên khán đài cổ vũ và la hét.
Anh nằm trên đất mồ hôi đầm đìa, nhìn ngọn đèn chói mắt trên đầu, anh chậm rãi nhắm mắt lại, thở hổn hển.
Hà Thành đi tới: “Làm sao vậy, mới hiệp một đã mệt như vậy sao?”
Liêu Phồn lắc đầu.
“Tôi cảm thấy mấy ngày nay cậu có gì đó không đúng.” Hà Thành cũng ngồi xuống bên cạnh anh.
“Tinh thần tôi có gì không đúng?” Liêu Phồn nhắm mắt hỏi.
“Cậu có chút kỳ quái, nói thế nào đây...” Hà Thành suy nghĩ một chút: “Ví dụ như hôm nay cậu đọc sách, đột nhiên vừa đọc vừa cười mỉm, rất kỳ quái.”
“Này” Hà Thành đu.ng cánh tay anh: “Biết điều thì nói thật đi, có phải cậu đang yêu không?”
Liêu Phồn sửng sốt một lúc, trầm ngâm hỏi: “Nhìn tôi như vậy rất giống đang yêu?”
“Rất giống, hay vẫn còn ngu ngốc.”
“...”
Một lúc sau, Liêu Phồn đột nhiên ngồi dậy chửi rủa.
“Cái gì?” Hà Thành nghe không rõ.
“Mẹ kiếp...” Liêu Phồn nghiêm túc nói: “... Có thể là một con thú.”
?
Hà Thành cười: “Đừng nghi ngờ gì nữa, cậu chính là súc vật.”
“...”
Liêu Phồn đứng dậy, ngay khi quả bóng rổ bay về phía anh, anh thuận tay bắt lấy nó, cáu kỉnh lao về phía rổ ném tới.
“Bịch.”
Hà Thành liếc nhìn kẻ lừa đảo, há hốc mồm một lúc rồi chửi rủa.
Sau khi chơi xong, Liêu Phồn thu dọn đồ đạc định quay về ký túc xá, Hà Thành chạy tới hỏi: “Bọn Trình Hạo tổ chức ăn tối, cậu có muốn đi không?”
“Không đi.”
“Có một em gái, Lâm Á Tĩnh hoa khôi của trường cũng ở đó.” Hà Thành rất phấn khích, thì thầm: “Cô ấy kêu cậu phải đi, đừng làm mất vui.”
Liêu Phồn thắc mắc nhìn cậu ấy: “Cô ta kêu tôi đi, sao cậu lại vui?”
“Không phải, tôi đang quan tâm bạn thân hoa khôi của trường.” Hà Thành chỉ vào khán đài: “Chính là em gái mặc quần áo xanh da trời, cậu không đi sao tôi có cơ hội?”
Liêu Phồn trừng mắt nhìn chằm chằm cậu ấy.
Hà Thành không sợ hãi, ánh mắt oán hận: “Vì hạnh phúc sau này của anh em, cậu không thể hy sinh du͙c vọng của mình sao?”
“…”
Liêu Phồn đeo túi lên vai: “Không thể.”
Ra khỏi nhà thi đấu, điện thoại di động của Liêu Phồn vang lên. Là cha anh gọi tới.
Liêu Phồn giơ cánh tay lên lau mồ hôi, sau đó mới bắt máy.
“Cha.”
“Liêu Phồn, con có bận không?”
“Không bận, mới vừa chơi bóng xong, sức khỏe của bà nội thế nào rồi ạ?”
“Gần đây đỡ nhiều rồi, nhưng còn phải nhập viện một thời gian, mẹ con sẽ ở cùng bà ấy.”
“Dạ.”
“Cha nói với con chuyện này.”
“Chuyện gì vậy ạ?”
“Cha có thiệp mời buổi tiệc từ thiện, ở thành phố Thương Ninh của chúng ta. Nhưng mà gần đây công việc của cha rất bận, hôm qua mới vừa bay qua nước Anh. Cũng phải mấy ngày nữa mới về…”
Liêu Phồn đứng trên bậc thang, nhìn mặt trời lặn.
“Cha muốn con tham gia thay cha…”
“Cha, cha biết con không thích…”
“Con cứ nghe cha nói xong đã” cha Liêu kiên nhẫn thuyết phục ở đầu bên kia điện thoại: “Chuyện này cũng tốt cho con, con đã hai mươi bốn tuổi, có một năm rèn luyện kinh nghiệm để ra xã hội. Con có thể tập làm quen trước trong phạm vi này.”
“Cha có một người bạn thân, bác Trần của con là chủ tịch điều hành của Duyệt Thành ở khu vực Đông Á. Đây là lần đầu tiên anh ấy đến Thương Ninh, con thay mặt cha tiếp đãi tốt một chút. Anh ấy có mối quan hệ rộng và là một người khá thành đạt, hãy học hỏi từ anh ấy, điều đó sẽ có ích cho con, biết không?”
“Con phải đi sao?”
“Trừ phi cả đời con muốn dựa vào cha, nếu vậy con đừng đi!”
“…”
Liêu Phồn trở lại ký túc xá, ngay khi bước vào cửa anh đã nghe tiếng blah blah.
Thì ra là Chu Chí Hồng và Lục Diên trở về, hai người bận bịu làm luận văn nên xin nghỉ phép, mất tích mấy ngày.
“Liêu Phồn, cậu về vừa đúng lúc.” Lục Diên đang thu dọn đồ đạc, cậu đứng ngoài ban công, ôm một hộp quà cao đến nửa người rồi hỏi anh: “Thứ này lại là cô em kia tặng cho cậu à, còn cần không?”
Chu Chí Hồng vừa nghe đã quan tâm: “Tôi muốn, trước đó đều có thức ăn. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy người khác tặng quà lớn như vậy, nó là gì?”
“Là của cha mẹ tôi gửi tới.” Liêu Phồn đặt đồ xuống, đi tới: “Để tôi đến.”
Xém chút nữa anh quên mất có một món quà như vậy, vốn dĩ anh định ra khỏi ký túc xá, nhưng sau khi nghĩ lại, anh quyết định tới gỡ nó ra nhìn một chút.
Tuy nhiên, khi anh mở nắp hộp lên, cả ba người đều sợ ngây người khi nhìn thấy thứ bên trong.
Sau vài giây sửng sốt, Chu Chí Hồng là người đầu tiên lên tiếng: “Oa, cha mẹ cậu thật là phóng khoáng.”
Lục Diên ngồi xổm xuống chọc vào tài liệu: “Lần đầu tiên tôi nhìn thấy thứ này, làm cũng giống như thật.”
Chu Chí Hồng gật đầu: “Chỉ là không biết chơi có vui hay không.”
“Hàng cao cấp gửi từ nước ngoài về, cậu thấy sao?”
“Ước tính cũng phải mấy chục ngàn?”
“Mấy chục ngàn tôi còn có thể tìm được một tiểu thư.”
“...”
Liêu Phồn trầm mặc hồi lâu, hít sâu một hơi, sau đó cầm điện thoại bình tĩnh chụp ảnh, tìm Wechat của chị anh rồi gửi đi.
LF: Là ý tưởng của chị?
Lúc này Liêu Oánh mới vừa đưa Hứa Diệc Vi đến một tiệm quần áo cao cấp, cô ấy nói: “Cậu yên tâm, tiệm này do một người quen của tớ mở. Tớ thường xuyên tới ủng hộ cô ấy, tớ sẽ nhờ cô ấy chọn giúp cậu một bộ phù hợp.”
Hứa Diệc Vi sẽ tham dự một buổi dạ tiệc từ thiện, còn thiếu một bộ lễ phục cao cấp. Bây giờ đặt may cũng muộn, định thuê một cái. Trùng hợp Liêu Oánh nói cô ấy có một người bạn làm thời trang cao cấp, không nhiều lời đã kéo cô qua chọn.
Bạn của Liêu Oánh vẫn đang bận, nhân viên phục vụ đã mời họ đến khu vực nghỉ ngơi để chờ đợi.
“Cậu cứ xem phong cách của họ trước đi.” Liêu Oánh đưa cho cô một tờ quảng cáo: “Đây là phong cách mới của năm nay. Cậu có biết nữ ngôi sao của “Người yêu nửa đường” trên TV không? Người đóng vai nữ thứ hai còn rất nổi tiếng, cô ấy cũng tới đây thuê.”
Vừa nói, điện thoại của cô ấy đổ chuông.
Liêu Oánh lấy điện thoại di động từ trong túi ra, lúc cô ấy nhấp vào nhìn thấy bức ảnh thì suýt phun trà ra ngoài.
Liêu Phồn gửi hình một con búp bê silicon, kèm theo dòng chữ: Là ý tưởng của chị?
Ngắn gọn! Sắc bén! Kín đáo!
Cô ấy có thể cảm nhận được sự tức giận của Liêu Phồn thông qua màn hình.
Nhưng Liêu Oánh không sợ hãi, cô ấy còn phóng to hình ảnh, sau đó trả lời tin nhắn thoại một cách nhàn nhã.
Giấc mơ với chín trăm triệu trai trẻ: Mấy hôm trước mẹ hỏi chị em thiếu cái gì, chị nói em không thiếu gì ngoài bạn gái. Chị chỉ nói thế thôi, chắc mẹ sợ em bị bứt rứt nên để anh họ chọn giùm em. Chị thấy cũng khá đẹp, em nhìn khuôn mặt đó, có giống với nữ diễn viên nổi tiếng Lý Thục Lạc không?
Giấc mơ với chín trăm triệu trai trẻ: Gửi qua đã mấy ngày rồi, giờ em mới xem à? Vậy em cứ thử xem có dùng được không, nếu không được thì để anh họ khiếu nại với bên bán hàng, dù sao cũng phải bỏ ra 60.000 tệ để mua nó.
Ngay sau đó, Liêu Phồn cũng đã gửi lại một tin nhắn thoại.
LF: Em có nói là cần thứ này không? Mau lấy lại!
Giấc mơ với chín trăm triệu trai trẻ: Em không cần phải giặt ga giường hàng ngày?
Liêu Phồn: “...”
Anh thở ra một hơi, nói vào trong micro: Tóm lại em không cần, lát nữa bọn em gọi xe trả lại cho chị.
Giấc mơ với chín trăm triệu trai trẻ: Không phải, em trả lại cho chị làm gì, chị lại không dùng được.
LF: Cho bạn trai chị dùng.
Này!
Liêu Oánh thực sự mất bình tĩnh, cô ấy kìm nén giọng nói rồi hét lên: Em có bản lĩnh tìm bạn gái cho chị xem, chị lập tức sẽ đưa thứ này cho bạn trai chị dùng.
Cô ấy nói xong còn chưa hết giận, nhấn giữ để tiếp tục nói, nhưng còn chưa kịp nói, Hứa Diệc Vi đã hỏi cô ấy: “Em trai của cậu thích kiểu người như Lý Thục Lạc?”
Liêu Oánh bất ngờ không kịp đề phòng, kêu lên một tiếng huýt rồi gửi đi.
Khoảng hai ba phút sau, Liêu Phồn gọi tới.
“Chị Diệc Vi đang ở bên cạnh chị?” Anh hỏi.
“Ừm, ở đây từ nãy đến giờ.” Liêu Oánh nói: “Chị Diệc Vi của em cũng có cái nhìn giống chị, đều thấy bạn gái silicon của em rất đẹp.”
“...”
⬅ Trước Tiếp ➡