⬅ Trước Tiếp ➡
Hứa Diệc Vi ngồi phía trước cũng không nhịn được cười, nhưng không tiện cười lớn tiếng, sợ Liêu Phồn da mặt mỏng nên dứt khoát chuyển đề tài khác, hỏi tới sau khi tốt nghiệp nghiên cứu sinh thì muốn làm gì.
Xe lái đến khu Nam trường học, Hứa Diệc Vi theo hướng dẫn lái đến dưới lầu ký túc xá của Liêu Phồn.
Phía bên này có nhiều tòa nhà cũ, hai bên đường đều là những cây đại thụ che rợp trời, đương nhiên khu Nam trường học này là một khu cũ kỹ. Theo như lời Hà Thành giới thiệu, thì trường học cảm thấy khu Nam này yên tĩnh, thích để nghiên cứu sinh bọn họ ở đấy, cho nên toàn bộ nghiên cứu sinh đại học A đều ở chỗ này.
Lúc Hứa Diệc Vi xuống xe, còn nhận được rất nhiều ánh mắt đánh giá.
Hà Thành nói thầm với cô: "Chị, mong chị bỏ qua, khu nam này cơ bản đều là mấy đứa độc thân, khó lắm mới thấy người đẹp đến nên chắc chắn sẽ nhìn lâu thêm một chút."
Hứa Diệc Vi cũng chẳng phải mấy người dễ xấu hổ, cô lại còn ở trong xã hội này tu luyện lâu như thế chưa có chiến trận nào chưa gặp qua cả, chuyện này đối với cô chẳng đáng là bao cả.
Cô chẳng để ý, thuận tay cầm theo một túi văn kiện lấy từ trên buồng xe phía sau để quạt gió.
Trái lại Liêu Phồn lại cau mày.
Anh lấy hộp ra, nói: "Chị, chị chờ em một lát, em sẽ ra ngay."
Liêu Phồn và Hà Thành còn phải chạy đến khu Bắc, thuận tiện qua bên đấy ăn cơm.
Hứa Diệc Phi khẽ gật đầu, chủ động tiến lên đóng cửa phía sau xe lại.
Liêu Phồn xách đồ lên cầu thang, không biết nghĩ đến cái gì, anh xoay người nói: "Chị có muốn vào trong chờ chút không?"
"Đúng thế." Hà Thành nói: "Trong ký túc của tụi em có tủ lạnh, trái cây nước uống đều có đủ, chị vào ngồi một chút đi."
"Được không? Có lẽ quản lý ký túc xá của hai đứa không cho phép đâu."
"Quản lý ký túc xá của tụi em đó hả, chị nhìn xem..." Hà Thành chỉ về phía đối diện, một đôi tình nhân dắt tay nhau nghênh ngang vào ký túc xá, nói: "Thế giới người trưởng thành mà, không lo nhiều thế đâu."
"Thế cũng được."
Hứa Diệc Vi đi giày cao gót vào cửa.
Ký túc xá này không hề giống như trong trí tưởng tượng của Liêu Phồn, trong ấn tượng của cô ký túc xá nam chính là vừa dơ vừa hôi, nhưng sau khi vào ký túc xá của Liêu Phồn khiến cô có chút ngạc nhiên.
Sàn nhà sạch sẽ, giường xếp ngay ngắn, ngay cả trên mặt bàn cũng chẳng có thứ gì.
Hà Thành lấy một chai nước từ trong tủ lạnh ra, đưa cho cô, nói: "Có phải chị thấy rất ngạc nhiên không?"
"Thật ra cũng có chút." Hứa Diệc Vi nói.
"Trước kia phòng của tụi em không được như thế này đâu nhưng từ sau khi Liêu Phồn đến thì thành như thế này đấy." Hà Thành nói: "Liêu Phồn là người thích sạch sẽ, hơi có chút mùi cũng chê không ngừng, suốt một năm qua, cậu ấy đã luyện cho tụi em thành người có đạo đức, có trí tuệ, có sức khỏe còn biết lao động nữa."
Liêu Phồn cất đồ xong lại đến nhà vệ sinh rửa mặt, lúc đi ra, tóc mái phiền phức trước trán lại ướt nhẹp.
Anh nhìn thấy Hứa Diệc Vi ngồi lên giường anh mới vừa thay hôm nay, trong lòng cũng có những cảm xúc kỳ lạ.
Hứa Diệc Vi nhìn vào bức hình trên máy tính để bàn, hỏi: "Những người này đều là bạn học của hai đứa sao?"
"Là đội bóng của tụi em." Hà Thành nhiệt tình giới thiệu: "Đứng thứ ba bên trái là em, bên cạnh em chính là Liêu Phồn, Liêu Phồn là đội trưởng, năm ngoái lúc đá giải trường cậu ấy đá được trái cuối ăn điểm. Đẹp trai không?"
Hứa Diệc Vi nhìn Liêu Phồn nổi bật trong đám người, thật lòng gật đầu: "Thật sự rất đẹp trai."
"Đúng không." Hà Thành vui vẻ: "Lúc đó em cảm thấy ngày đó chính là ngày em đẹp trai nhất trong cuộc đời này."
"..."
Liêu Phồn lười nghe cậu nói nhảm, đi đến hỏi: "Chị ăn cơm chưa?"
"Chưa, sao thế..." Hứa Diệc Vi cười nói đùa: "Hai đứa muốn mời chị ăn cơm sao?"
"Được chứ, chỉ cần chị không chê thức ăn trong trường học của tụi em đơn sơ, thì cứ ăn tùy ý." Hà Thành nghiêng đầu nhìn Liêu Phồn nói: "Liêu Phồn mời khách."
Liêu Phồn ừ một tiếng, ánh mắt của anh rơi xuống đường xẻ tà trên váy của cô, nơi đó lộ ra một đôi chân dài trắng như tuyết đang ngồi trên khăn trải giường của anh.
"Hôm nay không được rồi." Hứa Diệc Vi nói: "Chị phải về công ty rồi, công việc bận rộn."
"Ôi trời, sao chị không nói sớm, để chúng em làm trễ nãi công việc của chị lâu như thế." Hà Thành nói.
Hứa Diệc Vi đứng dậy: "Cũng không trễ nãi nhiều lắm, chút thời gian này vẫn có, đi thôi, chị đưa hai đứa về lại khu Bắc."
Sau khi Hứa Diệc Vi đi, Hà Thành và Liêu Phồn sánh vai đi cạnh nhau, Hà Thành thích khoác vai đi với nhau, cậu ấy không ngại nắng, không ngại nóng.
"Ôi, chị này cậu quen ở đâu thế?" Hà Thành nói: "Thật sự đúng kiểu nữ thần cực phẩm đó."
"Là bạn của chị tôi."
"Có bạn trai chưa?"
Liêu Phồn dừng lại: "Cậu hỏi cái này làm gì?"
"Ha ha, tùy tiện hỏi một chút thôi, con người ai cũng đều yêu cái đẹp mà, không phải chứ... Liêu Phồn cậu đang có thái độ gì thế, tôi hỏi cũng không thể hỏi à?"
Hà Thành nghi ngờ hỏi: "Không phải cậu thích chị gái này chứ?"
"Nói bậy cái gì thế, chị ấy là bạn của chị tôi."
"Đúng thế, hai người cách nhau nhiều tuổi như thế chắc chắn không thể nào rồi. Hơn nữa, chị ấy giống nữ thần như thế chắc là có bạn trai lâu rồi, đâu đến lượt chúng ta."
"Đi thôi, không nói nữa, đi ăn cơm." Hà Thành khoác vai anh đi tiếp.
Cũng không biết ánh mặt trời trên đầu mãnh liệt quá hay như thế nào, mà đột nhiên khiến đáy lòng Liêu Phồn có chút khó chịu.
Hứa Diệc Vi cũng trở về công ty, nói Tiểu Tình mang đến cho cô một phần đồ ăn ngoài, cơm nước xong cô cũng chẳng nghỉ trưa đã tiếp tục làm việc.
Tin tức Thăng Huy là một công ty niêm yết có vốn đầu tư nước ngoài chiếm thị phần toàn cầu, sau khi tốt nghiệp đại học cô may mắn trúng tuyển vào một chi nhánh trong nước được mời làm việc ở bộ phận nhân sự và bộ phận kế hoạch trước khi được chuyển sang bộ phận marketing, cũng coi như cô làm việc ở công ty này bảy tám năm rồi.
Mấy năm nay, cô đã tổ chức được đội ngũ ưu tú của riêng mình, có thể coi là trụ cột của bộ phận marketing, năm nay là năm thứ tám, cấp trên sẽ thuyên chuyển nhân sự, giám đốc bộ phận marketing của họ sẽ là được chuyển về trụ sở, theo tiết lộ của lãnh đạo, giám đốc mới sẽ được thăng chức trong nội bộ.
Làm nhiều năm thế rồi, bây giờ đã bước được một chân vào cửa rồi, cũng chẳng ai muốn thua ở vị trí này cả.
Hứa Diệc Vi lấy lại tinh thần, mệt mỏi đi lấy cà phê.
Cũng không biết qua bao lâu, cô gọi trợ lý đi vào, hỏi: "Báo cáo phân tích hôm nay chúng ta đưa tổng giám đốc Chung để đâu thế?"
"Chị Vi, lúc đi em để trên xe của chị, còn đặc biệt để ở vị trí phó lái nữa, bây giờ chị Vi có muốn xem không? Em xuống lấy cho chị."
"Được." Hứa Diệc Vi gật đầu, nhưng ngay sau đó lại nghĩ đến cái gì đó, nói: "Chờ một lát, chị hỏi một chút."
Cô nhớ hôm nay lúc đưa Liêu Phồn về ký túc xá, tiện tay cầm luôn phần tài liệu ở ghế phó lái vào cùng, vừa khéo lúc này Liêu Oánh gọi điện đến."
"Alo, Liêu Oánh." Cô nghe máy.
"Ôi trời, cuối cùng cậu cũng nghe máy rồi, cả buổi chiều chẳng tìm được cậu."
"Có chuyện gì sao?"
"Có phải cậu làm rơi tài liệu ở chỗ em trai tớ không? Nó gọi điện cho cậu mãi mà không được."
Hứa Diệc Vi mở nhật ký cuộc gọi ra, quả nhiên thấy mấy cuộc điện thoại của Liêu Phồn. Cô cười nói: "Trí nhớ của tớ kém quá nên quên mất, để tớ đến chỗ cậu ấy lấy."
"Cậu không cần đi đâu, đợi lát nữa nó đưa đến đấy. Cậu xong việc chưa? Có muốn đến quán bar không, vừa khéo tớ giới thiệu bạn trai tớ cho các cậu biết luôn."
"Bạn trai cậu? Quen từ lúc nào thế?"
"Hôm nay vừa xác định mối quan hệ, cực đẹp trai, tới làm quen một chút nhé."
"..."
Hứa Diệc Vi khẽ ngước mắt nhìn thời gian, trong lúc không biết bận đến tận bảy giờ. Suy nghĩ một lát, rồi nói: "Được rồi, lát nữa đến."
"Chị Vi, có cần em đến xe cầm lên cho chị không?" Trợ lý Tiểu Tình hỏi.
"Không cần đâu, em dọn dẹp rồi tan làm sớm chút đi, mấy ngày nay mọi người đều cực khổ rồi, nghỉ ngơi một thời gian, chị mời mọi người đi ăn đi ca."
"Ôi, vậy em sẽ nói chuyện này với mọi người trong nhóm ngay."
Hứa Diệc Vi cười, tắt máy tính đi, cầm túi xách ra cửa, vừa khéo ở trước cửa công ty đu.ng phải Đường Hân.
"Cậu có đến quán bar luôn không?" Đường Hân nói: "Vốn dĩ tớ định về nhà ngâm chân dưỡng sinh, kết quả cậu ấy oanh tạc trên Wechat của tớ cả một buổi chiều, không đi không được."
"Cậu nói xem cậu ấy thay bạn trai như thay áo, không, thay áo cũng chẳng cần phải chuyên cần như thế."
"Cậu nhớ cô ấy vừa mới chia tay vào thứ ba tuần trước không? Lúc ấy cậu ấy ôm tớ khóc như muốn chết đi sống lại, còn tưởng rằng đời này cậu ấy sẽ không quen ai nữa, tớ..."
Đường Hân im lặng giơ ngón tay cái lên.
Hứa Diệc Vi buồn cười, nói: "Thả lỏng tâm trạng một chút cũng tốt, cậu ấy thế cũng vì tốt cho cậu đó, cả ngày tan làm cậu không phải về nhà thì chính là về nhà, cứ tiếp tục như thế, đối với bệnh tình của cậu không tốt, bác sĩ không phải cũng đã đề nghị cậu nghỉ ngơi nhiều chút rồi sao?"
Đường Hân hít sâu, cong môi nói: "Thật ra tớ cũng khiến các cậu nhọc lòng quá rồi nhỉ?"
"Sao mà biết được? Đừng thương cảm như thế, tớ còn chưa ăn cơm nữa, không có mùi vị."
"Đi thôi!" Đường Hân cười với Hứa Diệc Vi, nói: "Ngồi xe cậu đi, tớ không lái xe đâu."
"Được."
Giờ cao điểm tan làm, nên rất kẹt xe, lúc Hứa Diệc Vi và Đường Hân đến cũng đã sắp tám giờ.
Hai người đi thẳng lên lầu, mà Liêu Oánh từ phòng bao đi ra, nhìn thấy hai người đi đến, mỗi người một bên vai.
"Tớ nói hai cậu nghe, hôm nay tinh thần phải thật tốt đấy."
"Ý gì đâu?" Hứa Diệc Vi hỏi.
"Bạn trai tớ còn mang thêm mấy người bạn nữa, toàn..." Cô ấy khoa trương kéo dài giọng: "Đều là trai đẹp cả, tớ lén hỏi thì những người này đều là người cực kỳ chất lượng, là những người nhân sĩ tinh anh, sự nghiệp thành công, dáng vẻ đẹp trai, còn độc thân. Hai người có còn một mình hay không thì phải chờ vào tối nay rồi."
"..." Đường Hân bình tĩnh nói: "Trước đừng nói tớ, cậu nhìn cái vị trước mặt này đi."
Cô ấy chỉ Hứa Diệc Vi: "Cô gái tài giỏi, dáng người cực đẹp, sự nghiệp thành công, còn là con ma cuồng làm việc. Chỉ cần cô ấy như thế, thì có thể nói đến việc yêu đương sao?"
Hứa Diệc Vi phối hợp lắc đầu.
“Này, đừng mà.” Liêu Oánh cố gắng thuyết phục: “Uy Khang Cách từng nói rằng cuộc sống không có tình yêu là đau khổ.”
"Toa Sĩ Bỉ Á cũng đã từng nói, yêu là một loại đau khổ ngọt ngào, hơn nữa mãi mãi không phải là một con đường bình thản."
"... Cậu cứ nhất định phải tranh cãi với tớ như thế hả?"
"Là quan điểm của cậu không vững."
"Những thứ này đều là quan điểm của nhà triết học..."
"Cái gì gọi là nhà triết học chứ, đều chỉ là...."
"Được rồi, hai người đừng cãi nhau nữa." Hứa Diệc Vi tách hai người ra, nhìn Liêu Oánh nói: "Trước tiên có thể gọi cho tớ một phần đồ ăn được không? Tớ sợ tối nay tớ sẽ chết đói ở đây mất."
Liêu Oánh: "..."
Đường Hân: "..."
Đường Hân bị Liêu Oánh kéo đi gặp anh đẹp trai, Hứa Diệc Vi ngồi ở phòng làm việc của Liêu Oánh ăn thức ăn bên ngoài.
Ăn được một nửa, nhân viên phục vụ đến gọi cô: "Chị Vi, anh Phồn tìm chị."
"Anh Phồn?" Hứa Diệc Vi chưa rõ: "Ai là anh Phồn."
"À, chính là em trai chị Oánh đấy, trước kia chị Vi có lẽ chưa gặp qua, nhưng anh ấy nói đến tìm chị đấy."
Chắc là đưa tài liệu đến, Hứa Diệc Vi nghĩ thế.
Cô bỏ đũa xuống, đứng dậy đi xuống lầu.
Liều Phồn rất dễ thấy, anh chính là người cao nhất nổi bật nhất trong đám người.
Mặc dù anh chỉ đội một cái mũ lưỡi trai ngồi trong góc, nhưng xung quanh vẫn luôn có người nhìn lén anh. Trong đó có một người ăn mặc cực kỳ hấp dẫn ngồi xéo anh, cũng không biết Liêu Phồn nói cái gì mà người phụ nữ kia ấm ức rời đi.
Hứa Diệc Vi đi đến, gõ bàn: "Em trai nhỏ đẹp trai này, khổ cho em đến một chuyến rồi."
Liêu Phồn đứng lên, ngoan ngoãn gọi một tiếng "Chị", sau đó từ trong cặp lấy tài liệu ra đưa sang.
"Vốn dĩ tính buổi trưa mang sang cho chị, không làm trễ công việc của chị chứ?"
"Không đâu." Hứa Diệc Vi nhận lấy, cũng ngồi xuống, sau khi nói yêu cầu nước với nhân viên phục vụ, cô nói: "Trước kia em có hay đến đây gặp chị em không?"
"Thỉnh thoảng cũng hay đến ạ."
"Khó trách em lại đội nón, sợ bị người đẹp đến bắt chuyện à?"
Có lẽ là bởi vì ánh đèn trong quán bar lờ mờ, hoặc có lẽ là chung quanh nam nữ ồn ào che giấu, nên Liêu Phồn dám mạnh dạn mà nhìn thẳng vào mắt cô.
Ánh mắt của chị rất đẹp, lại còn sáng ngời, đường eyeliner được kẻ dài, đánh chút nhũ ở đuôi mắt tạo vẻ bí ẩn, quyến rũ.
Da cô trắng cũng rất mịn, giống như trong suốt. Lúc nói chuyện, đôi môi đỏ mỏng khẽ mở, còn mang theo chút lười biếng, dưới ánh đèn giống như một yêu tinh câu hồn người khác.
Liêu Phồn không biết vì sao lại nghĩ đến từ "Yêu tinh" này, nhưng anh cảm thấy giờ khác này chị chính xác là như thế, ít nhất khiến tim anh không nhịn được mà đập nhanh liên hồi.
Anh che giấu cảm xúc uống một hớp, trả lời: "Cũng không phải đúng hoàn toàn, người cũng có sở thích mà."
"À." Hứa Diệc Vi bưng ly lên, nhấp môi.
Lúc cô bỏ ly xuống, Liêu Phồn nhạy bén nhìn thấy trên miệng ly có in một dấu son môi màu nhạt.
Anh lập tức thu mắt lại, không dám nhìn nữa.
"Em mới đến sao?" Hứa Diệc Vi hỏi: "Ăn cơm chưa?"
"Ăn rồi ạ."
"Chờ lát nữa còn phải về trường học sao?"
"Đúng ạ."
"Được rồi, thế chị không tiễn em nữa, em chú ý an toàn nhé."
"Diệc Vi, cậu ở đây à, làm tớ tìm cậu lâu ghê."
Lúc này, Liêu Oánh xuống lầu, trên tay còn bưng ly rượu vang: "Cậu ăn cơm xong chưa, mau đi, tớ giới thiệu trai đẹp cho cậu làm quen, tớ sẽ giới thiệu anh ta cho cậu..."
Cô ấy nói được một nửa, mới chú ý Liêu Phồn đang ở đối diện: "Em tới rồi à, tài liệu đưa đến rồi sao? Thế thì nhanh về đi đấy."
"..."
Liêu Phồn đứng dậy, chào tạm biệt Hứa Diệc Vi: "Chị, thế em đi đây."
"Em đi nhanh đi!"
Liêu Oánh kéo cánh tay Hứa Diệc Vi, lải nhải về mấy anh đẹp trai bên tai cô rồi kéo cô rời đi.
Sau khi Liêu Phồn nhìn thấy hai người lên lầu, thì mới xoay người ra ngoài, nhưng đi chưa được mấy bước thì chân đã dừng lại.
Sự phiền lòng lúc chưa lại dâng lên rồi.
Anh đứng trước cửa hút một điếu thuốc.
Có một người phụ nữ mặc quần ngắn đến nói chuyện với anh, chắc là uống say rồi. Cô ta nói: "Em trai một mình sao? Có muốn uống một ly cùng với chị không, chị mời em."
Lời còn chưa nói xong, còn lấy một tấm danh thiếp từ trong túi xách ra đưa sang: "Em trai còn chưa có chủ đúng chứ? Bao nhiêu tiền? Đây là danh thiếp của chị."
Liêu Phồn lạnh lùng nhìn sang, không nhận.
"Ôi, tính cách của em trai này tớ thích."
Bạn cô ấy kéo cô ấy đi, cười mỉa nói: "Xin lỗi, cô ấy uống say."
Liêu Phồn dập thuốc, tiện tay ném vào thùng rác. Anh trở về lại quầy rượu, đi thẳng lên lầu.
⬅ Trước Tiếp ➡