⬅ Trước Tiếp ➡

để ý, Cố Thanh Nhan đột nhiên nhào về phía anh, bất ngờ ngậm lấy một bên vú của anh, cắn một cái cho hả giận.
Thẩm Sơ Bạch kinh ngạc, xem ra mèo hoang nhỏ không chỉ lộ móng vuốt, còn lộ cả răng nanh đáng yêu nữa.
Cô gái nhỏ cũng không vội vàng lui về phía sau, vừa liếm vừa cắn, cân nhắc một hồi lâu, phát hiện người đàn ông cũng không phát ra tiếng rên đè nén như trong sách viết, ngược lại còn đè đầu cô như đang cổ vũ.
Thẩm Sơ Bạch không cần nghĩ cũng biết khuôn mặt nhỏ đang chôn trước ngực anh lúc này đã đỏ như quả táo chín, nhưng cô liếm thật sự rất thoải mái, anh lại giấu diếm phản ứng động tình của cơ thể.
Khuôn mặt hồng hồng của Cố Thanh Nhan lui về sau, tránh khỏi cái nhìn chăm chú của anh, nhỏ giọng nói thầm một câu "Làm..
Bài tập trả cho anh." Sau đó ngay lập tức cầm lấy gối lông dưới thân che đầu lại, trực tiếp nằm xuống.
Cảm giác trống rỗng hư không vốn không nên thuộc về anh trong nháy mắt lại tụ hội ở nơi mà Cố Thanh Nhan vừa liếm qua.
Anh thuận tiện cúi đầu nhìn vật đã cứng lên giữa hai chân mình.
Mẹ nó..
Bài tập Từ nhiều năm trước, hai nhà Thẩm, Cố đã có giao tình tốt, dường như mỗi ngày Thẩm Sơ Bạch đều phải chạy qua Cố gia, thường xuyên qua lại nên đã bị bắt phải ôm nhiệm vụ giám sát Cố Thanh Nhan lúc bấy giờ mới học lớp một làm bài tập.
Tuy rằng anh rất không tình nguyện, nhưng mẹ anh lấy tiền tiêu vặt ra uy hiếp, anh đành làm hết phận sự.
Mỗi buổi tối anh nhắm mắt lại, hình ảnh trong đầu chính là cục bột nhỏ Cố Thanh Nhan thành thật đứng trên ghế, viết mấy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, còn cảnh cáo anh không được chạm vào hộp kẹo gấụ Cố Thanh Nhan đương nhiên cũng cảm thấy cực kỳ bất mãn với người anh mặt đen cả ngày giục cô làm bài tập còn liên tục bôi bôi viết viết vào vở của cô, có một lần bởi vì giận dỗi, cô trực tiếp bỏ qua bài tập của kì nghỉ đông, không làm.
Kết quả chính là vào buổi tối trước khai giảng một ngày, Thẩm Sơ Bạch cầm quyển bài tập toàn chỗ trống của Cố Thanh Nhanh trên tay, Cố Thanh Nhan đứng ở trước mặt anh lau mắt khóc thút thít, thân hình nho nhỏ liên tục run lên.
Thẩm Sơ Bạch ngẩng đầu liếc mắt nhìn cô một cái một cái, sau đó đành phải nuốt hết mọi lời dạy dỗ đã chuẩn bị xong xuống, yên lặng thở dài.
"Ngu ngốc, đừng khóc, anh giúp em làm." Cho nên, Thẩm Sơ Bạch đã là học sinh trung học, một bên múa bút thành văn bắt chước chữ viết Cố Thanh Nhan, làm đề bài tập lớp một, một bên vỗ về tiểu gia hỏa phía sau lưng, giúp cô thuận khí.
Chờ đến lúc Thẩm Sơ Bạch bỏ bài tập đã làm xong vào cặp sách của cô, cuối cùng cô gái nhỏ đã dựa vào anh ngủ mất rồi.
Đồ ngốc này..
Sáng hôm sau tỉnh lại, lúc ngồi ở trước bàn ăn, Cố Thanh Nhan không nói một lời, chỉ lo vùi đầu ăn cơm, đêm qua thật sự quá quá quá mất mặt, vậy mà cô lại có thể làm chuyện phóng đãng như thế chỉ vì kích động.
Chẳng qua, hiện tại hình như Thẩm Sơ Bạch mới là người đang nóng nảy ấy chứ, gương mặt kia như đang sợ người ta nhìn không ra anh đang tức giận, nhưng thật không khéo, Cố Thanh Nhan vẫn đang chìm trong sự xấu hổ lại chẳng hề phát hiện.
"Sao lại ăn chậm thế." Thẩm Sơ Bạch buông


⬅ Trước Tiếp ➡