“Sao thế? Sao lại không nói gì?”
Lâm Hàn co rúm lại, cậu cắn chặt môi không nói gì. Nhưng Giang Dĩ Hà không muốn buông tha cho cậu, bàn tay ở bắp đùi cậu khẽ xoa xoa: “Nói không thì bảo? Hay để tao tự mình tìm ra đáp án?”
“Đừng…!”
Sắc mặt Lâm Hàn rối loạn, muốn đẩy tay hắn ra nhưng cậu lại bị Giang Dĩ Hà đặt lên bàn. Hắn tách hai chân cậu ra, còn hắn thì chen vào giữa: “Đừng cái gì? Bây giờ tao cho mày hai lựa chọn, một là nói thật với tao, hai là tao tự vạch ra xem.”
“Cho mày ba giây, ba…” Giang Dĩ Hà từ trên cao nhìn xuống Lâm Hàn, mắt cậu đã có ánh nước. Vì bọn họ đang dựa rất gần vào nhau nên hô hấp có chút đan xen: “Hai…”
Giây tiếp theo, Giang Dĩ Hà giữ chặt hai tay Lâm Hàn, không hề biết thương hoa tiếc ngọc mà trực tiếp nắm lấy quần đùi của cậu, làm tư thế như sắp lột quần đùi cậu ra.
“Con mẹ mày thằng biếи ŧɦái! Thằng điên này! Buông tao ra!”
Lâm Hàn giãy giụa khiến ống đựng bút trên bàn cũng bị văng xuống, đồ vật trên bàn cũng rơi xuống đất kêu lạch cạch. Giang Dĩ Hà dễ dàng lột quần đùi cùng qυầи ɭóŧ của cậu ra vứt sang một bên, ngón tay luồn vào đùi non mịn màng, ánh mắt nhìn chằm chằm giữa hai chân cậu.
Lâm Hàn muốn đá hắn, nhưng Giang Dĩ Hà giữ cậu quá chặt làm đùi cậu như tê dại mà không cử động được, đành phải phẫn nộ mà mắng chửi người.
Giang Dĩ Hà coi như không nghe thấy tiếng mắng chửi kia, hắn chỉ nhìn chằm chằm vào bắp đùi đang bị dạng ra kia, nhìn vào đóa hoa xinh đẹp đang ẩn giấu nơi đó.
Bên ngoài là hai cánh hoa môi ướt nhẹp, thịt non phiếm hồng. Khe thịt cũng không hoàn toàn khép kín mà hơi mở ra, làm lộ mị thịt non mềm bên trong.
Giang Dĩ Hà cầm ©ôи ŧɧịŧ đang mềm oặt của cậu, nhìn một cái là thấy dấu vết cậu vừa thủ dâʍ, lỗ niệu đạo vẫn còn hơi ướt, trên thân gậy vẫn còn chút ửng đỏ.
Mà nhìn ©ôи ŧɧịŧ của mình đang bị Giang Dĩ Hà nắm trong tay, Lâm Hàn cũng không dám động đậy nữa.
Cậu không thể làm gì khác ngoài giữ nguyên tư thế kia, hai mắt tròn to nhìn Giang Dĩ Hà đùa bỡn trym nhỏ của mình. Mà nữ huyệt đang bại lộ trong không khí cũng không nhịn được mà đóng mở, cửa động còn mơ hồ khẽ phun ra chút chất lỏng.
Ngón tay Giang Dĩ Hà mạnh bạo mà xoa nắm đương vật của Lâm Hàn, nhìn gương mặt lộ rõ vẻ nan kham của cậu, không hiểu sao hắn lại có chút nóng lên.
Bảo sao lớn lên lại xinh đẹp như vậy. Hắn cũng không hiểu sao trong đầu mình lại hiện lên ý nghĩ này, hắn vuốt ve ©ôи ŧɧịŧ của Lâm Hàn cho đến khi nó hơi cứng lên, rồi lại đi chạm vào hoa huyệt mập mạp.
Lâm Hàn vừa thủ dâʍ đạt cao trào nên thân thể vẫn còn rất nhạy cảm, mới bị một ngón tay chạm vào mà cả người đã hơi run lên: “Mày đừng có sờ lung tung.”
Âm cuối của cậu khẽ run lên, cảm giác như đang vô cùng buồn bực xấu hổ lại tủi thân vô cùng, không hề có chút uy hϊếp nào.
Giang Dĩ Hà hơi nhướng người lên, dán vào lỗ tai cậu nói: “Tao đang sờ cái gì nào?”
Nói xong, lòng bàn tay khô ráp còn đè mạnh lên cánh môi huyệt, sau đó lại chụp lấy cái bướm nhỏ, dùng sức xoa nhẹ một vòng.
Kɧoáı ©ảʍ kịch liệt nháy mắt dâng lên, Lâm Hàn đột nhiên thở hổn hển, cả người như nhũn ra, cậu chỉ có thể nắm chặt ống tay áo của Giang Dĩ Hà.
Giang Dĩ Hà cười một tiếng, tay kia ấn vào cửa động, không ngừng xoa nắn ấn gảy. Rất nhanh sau đó, nữ huyệt bắt đầu truyền ra tiếng nước dâʍ ɭσạи, òm ọp òm ọp mà dính đầy tay hắn.
“Nhiều nước như vậy, thật là một bé dâʍ đãиɠ mà.” Hắn nói, ngón tay lại nhéo nhéo cánh môi mập mạp làm Lâm Hàn nức nở một tiếng.
“Có phải vừa này ở trong phòng tắm còn tự chơi chính mình đúng không” Giang Dĩ Hà ép hỏi cậu, đầu ngón tay vé vuốt ve hυyệŧ, “Vừa bắn tinh vừa chảy nước, dâʍ đáng như vậy, có phải là muốn bị bạn cùng phòng ŧɧασ không?”
Lâm Hàn cắn chặt răng không để ý đến hắn, mà hυyệŧ bị người đàn ông xoa nắn một lúc đã bắt đầu không có liêm sỉ mà đóng mở như thòm thèm. Thịt non bên trong chảy ra dâʍ ŧᏂủy̠ ướt đẫm, dưới ánh đèn lại càng có vẻ tươi non xinh đẹp.
Hắn muốn đẩy Giang Dĩ Hà ra, nhưng lại bị hắn lôi lại: “Tự thủ dâʍ có sướng không?”