⬅ Trước Tiếp ➡
Kiều Diệc Khê thẫn thờ rót ly nước uống, lúc nhấp môi mới phát hiện không đúng: “Cái này không phải chúng ta gọi đúng không?”
Lúc quay đầu lại đụng phải ánh mắt của Chu Minh Tự, cô nhìn vào tờ hóa đơn đặt trên góc bàn của họ, vội vàng đứng dậy, “Ngại quá, thức uống này là của hai người, nhân viên phục vụ đặt sai rồi.”
Vừa nói xong, cô dự định đem đồ uống đưa cho bọn họ, “Tôi chỉ rót một chút, vẫn còn sạch, nếu ngại uống thì tôi mua lại một chai cho hai người.”
Một câu “không sao” của Chu Minh Tự còn chưa nói ra, nhân viên phục vụ đi ngang qua đem món ăn lên, Kiều Diệc Khê vừa muốn thu tay vừa muốn đưa qua bên kia, trong lúc nhất thời luống cuống bộp một cái, vô tình đụng trúng cái balo đặt bên cạnh cậu.
Balo không kéo khóa, lúc ngã lên mặt bàn, có vật gì đó lăn từ trong ra ngoài.
Nhìn thoáng qua là một chiếc giày.
Nhìn kỹ thì, là một chiếc giày cao gót vải nhung màu đen, đính đinh tán và thắt nơ bướm.
Lại nhìn kỹ thêm chút nữa, cỡ giày là số ba mươi bảy.
Kiều Diệc Khê thoáng chốc sửng sốt, kinh ngạc ngẩng đầu.
Chu Minh Tự: “…………”
Tác giả có lời muốn nói: Há Cảo: tôi không biết giải thích sao với cậu nữa, bởi vì tôi, chỉ là một con mèo nhỏ đáng yêu.
Haiz, Há Cảo tôm vì chung thân đại sự của chủ đúng là một lòng vất vả. Đáng thương Tiểu Chu của chúng ta, ngay đã bị vợ xem là b**n th** ^^ (không có ý vui sướng khi người khác gặp họa (mới là lạ)).
Kiều Diệc Khê nhìn chiếc giày cao gót quen thuộc kia, nhất thời không phân biệt được đây rốt cuộc có phải giày của cô không, hay chỉ đơn thuần là đụng hàng.
Cô đặt đồ uống lên bàn, cân nhắc xem nên mở miệng thế nào, âm thanh đã lên tới miệng còn chưa kịp thốt ra thành lời, điện thoại của Thư Nhiên ngồi đối diện chợt vang lên.
Nghe xong điện thoại thì Thư Nhiên nói: “Anh tớ có chút chuyện gấp, bây giờ tớ phải giúp anh ấy lấy áo khoác đưa qua đó.”
Kiều Diệc Khê cũng cầm lấy di động: “Qua đó bây giờ sao, vậy tớ đi với cậu.”
Dù sao thì một mình cô ở lại đây, có chút vi diệu.
Hai người vội vã đứng dậy rời đi, thanh toán hóa đơn xong nhanh chóng ra khỏi cửa.
Tuy Kiều Diệc Khê có chút tò mò về chiếc giày kia, nhưng nghĩ đến mọi người chẳng qua là bèo nước gặp nhau, cho dù chiếc giày kia đúng là của cô, chắc cậu ấy cũng không muốn trả cho cô.
Huống chi, lỡ như chủ nhân của chiếc giày đúng là cậu ấy, vậy không phải rất xấu hổ sao.
Chu Minh Tự còn mắc kẹt trong khoảnh khắc như trời giáng kia nên chưa kịp phản ứng, lúc muốn gọi cô lại nói gì đó, bóng dáng thiếu nữ đã biến mất ở cửa quán.
Trịnh Hòa vừa hồi phục tinh thần, sau đó vô cùng thân thiết phát ra tiếng cười đầu tiên trong ngày, cậu cười ầm lên.
“Đậu xanh ha ha ha ha ha vật gì đây, trong balo Tự thần của chúng ta sao lại có một chiếc giày cao gót của phụ nữ? Làm gì vậy, chắc không phải của em gái vừa nãy thật chứ?!”
Trong quán có rất nhiều khách bị hấp dẫn chú ý mà nhìn sang hai người, Chu Minh Tự lạnh giọng: “Cậu cười lớn tiếng chút nữa xem.”

⬅ Trước Tiếp ➡