⬅ Trước Tiếp ➡
Mẹ Chu lo lắng không an toàn: “Bây giờ đã trễ thế này, là con gái thì nguy hiểm cỡ nào, không thì để Minh Tự đi với con đi.”
Ngay từ đầu Kiều Diệc Khê đã từ chối thẳng, nhưng mẹ Chu lại tốt tính khuyên vài câu, cô muốn sớm thoát thân, cuối cùng vẫn gật đầu.
Xe dừng lại cạnh cửa quán bar, Kiều Diệc Khê chạy một mạch vào trong, cuối cùng cũng thấy Thư Nhiên nằm sấp xuống bên cạnh quầy bar: “Thư Nhiên……? Ngất rồi sao? Hay là bị chuốc thuốc?”
“Cậu ít xem phim truyền hình đi, tớ ngủ gật thôi,” Thư Nhiên trợn mắt, “phụt” ra một tiếng cười, “Tớ không sao, chỉ uống hơi nhiều nước muốn đi WC.”
“Vậy cậu gửi tớ tin cứu mạng??”
“Đúng vậy, rượu này của tớ rất đắt, lại không ai trông chừng giúp tớ, tớ sợ lúc quay về không thể uống,” Thư Nhiên cười tủm tỉm, “Nếu không nhắn vậy thì cậu còn tới sao?”
“……” Rốt cuộc là cô đã kết bạn với loại người gì chứ.
“Ôi trời, cậu ngồi đây một lát đi.” Nói xong thì người cũng không thấy đâu.
Kiều Diệc Khê thở dài một tiếng, buồn chán ngồi cạnh quầy, cuối cùng gọi một ly sữa.
Bartender có chút không thể tin: “Chỉ sữa không……?” Tới uống rượu hay uống sữa?
Kiều Diệc Khê gật đầu: “Hay các anh có sữa ngọt cũng được.”
“……”
Sau khi xuống xe, Chu Minh Tự dạo một vòng trong quán, lúc này mới nhìn thấy Kiều Diệc Khê ngồi trên ghế quầy bar.
Thiếu nữ ngẩng mặt lên dưới ánh đèn rực rỡ, sườn mặt đọng một loại lạnh lùng kỳ ảo, lúc nhận lấy sữa còn lịch sự nở nụ cười, lúm đồng tiền bên má chợt hiện ra.
Bên cạnh có người đang bàn luận cô: “Thấy chưa, em gái kia là người mới tới, dáng người đúng là bổ mắt, chân rất đẹp.”
“Khí thế lúc mới đi vào, tôi còn tưởng là một tỷ tỷ rất ngầu, ồ, cầm ly sữa bò cười một cái, thì ra lại là cục cưng ngọt ngào.”
Mấy người có ý với cô, giành nửa ngày mới quyết định được người thắng cuộc đi lên bắt chuyện, Chu Minh Tự đứng ở xa nhìn người nọ đi qua kia nói hai câu, sau đó cô chỉ chỉ vào yết hầu của mình, lại vẫy vẫy tay.
—— Giống như nói là mình không biết nói chuyện.
Người nọ cũng là lần đầu tiên gặp loại tình huống này, không biết nên làm sao, vẻ mặt ngơ ngác bỏ đi.
“Đậu phộng, là người câm sao?”
Chu Minh Tự cúi đầu cười một cái, cảm thấy đúng là có chút thú vị.
Vì từ chối nói chuyện mà không tiếc nói bản thân là cô bé câm, đủ tàn nhẫn.
Cậu đi lên trước, cô nhìn về phía cậu. Ánh đèn làm người hoa cả mắt, cô không nhận ra cậu, cho rằng lại đến bắt chuyện, vì thế chỉ chỉ lỗ tai mình, lại vẫy vẫy tay, nói bản thân không nghe được.
Dáng vẻ rất chân thành.
Chu Minh Tự nhướng mày, hỏi: “Thật là không nghe được?”
Kiều Diệc Khê gật đầu, “Thật là không nghe được.”
Sửng sốt vài giây mới phát hiện bản thân mắc bẫy, ly thủy tinh đặt trên bàn đá cẩm thạch, một âm thanh lanh lảnh vang lên, cùng với tiếng cười dễ nghe của chàng trai lọt vào tai.
“Nghe không được còn có thể đối đáp trôi chảy, cậu khá lợi hại.”
Kiều Diệc Khê có chút bực bội, sau khi nhận ra cậu thì tức giận cũng tan đi, “Đúng rồi, vừa nãy là cậu trả tiền xe, bao nhiêu tiền?”
“Không cần.”
“Vậy tớ mời cậu uống nước.”

⬅ Trước Tiếp ➡