Trên trấn không có khách sạn xa hoa tráng lệ, chỉ có nhà trọ được cải tạo từ những ngôi nhà nhỏ của dân bản địa.
Hạ Chi Nam ở trong căn phòng bên trái tầng 2 của một nhà trọ gần sông.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nhà trọ ngói xám tường trắng, trang trí có phần cổ xưa nhưng cô không hề bận lòng tới nơi ở đơn sơ. Vừa mới tới nơi này, có thể tìm được một nơi ở tạm vừa lòng cũng coi như là may mắn.
Trời vừa sáng, cơn mưa kéo dài suốt một đêm cuối cùng cũng tạnh.
Chiếc giường nhỏ dựa vào tường có bề mặt nhẵn bóng, không một vết nứt.
Điện thoại nằm yên lặng trên gối, giai điệu mượt mà làm bạn với cô từ lúc màn đêm vô tận buông xuống cho tới khi đón lấy ánh nắng hừng đông.
Dạo Bước Trên Đường Đời là một bài hát mà cô yêu thích nhất.
Mặc dù đã nghe vô số lần, nhưng mỗi khi nghe cô lại có một loại cảm xúc khác nhau. Giữa những dòng chữ đều ẩn chứa tất cả mong đợi về tình yêu của cô.
"Đường rộng núi cao cũng không sợ gian nan/ Nguyện đời này cùng trải qua cả khổ đau lẫn vui sướng/ Hạnh phúc, bi ai nối liền hai thân thể/ Giữa phong ba ta thưởng thức cảnh tuyết rơi/ Trong sương mù ta ngắm hoa chờ ngày đẹp đến.."
Cô ngân nga câu hát, cả người nhoài ra ngoài cửa sổ.
Làn gió nhẹ lướt qua khuôn mặt, âm ẩm man mát.
Buổi sáng trên trấn nhỏ thanh bình và dễ chịu. Nước mưa trên mái ngói đen bên ngoài hiên vẫn đang rơi xuống, ngưng lại thành những giọt mưa lớn như hạt thủy tinh rồi rơi xuống con đường lát đá xanh vang lên tiếng tí tách tí tách vô cùng vui tai.
Đang là cuối tuần, lũ trẻ con nô đùa đuổi bắt, các bà các cô rủ nhau ra bờ sông rửa rau. Cây cầu làm bằng đá xanh bắc ngang qua sông, rêu xanh lốm đốm hai bên. Một ông lão ăn mặc giản dị vừa gánh hàng qua cầu vừa cất tiếng rao hàng bằng ngôn ngữ địa phương mà cô nghe không hiểu.
Dòng sông uốn lượn không nhìn thấy điểm cuối, mặt sông rất hẹp, nước sông trong vắt như gương. Cô thưởng thức phong cảnh chân cầu nước chảy bóng người qua đẹp đẽ, chỉ tiếc vẫn chưa nhìn thấy người lái đò da ngăm đen rẽ mái chèo chở khách đi qua.
Hạ Chi Nam nhấp một ngụm cà phê đen, vị đắng lướt qua đầu lưỡi, nếm kỹ lại có vị chua ngọt của quả mọng.
Cô rất kén ăn, theo lời của Nina thì là tính khí tiểu thư. Nhưng cô khẳng định mình không phải là kiểu con gái kiêu căng hay ra vẻ, chỉ là hơi kỹ tính về mặt ăn uống hơn người khác một chút.
Không gian trong nhà trọ không lớn, chỉ miễn cưỡng bày được những đồ gia dụng đơn giản cùng với chiếc vali to tướng của cô mà thôi.
Cô đến đây bao nhiêu ngày thì cũng mất ngủ bấy nhiêu ngày.
Nói đúng hơn là cô đã quên mất mình chưa bình yên đi vào giấc ngủ bao lâu rồi. Gần như là ngày nào cũng ngẩn ngơ nhìn chằm chằm lên trần nhà tới tận hừng đông.
Tiếng chuông điện thoại trên giường vang lên hết lần này tới lần khác.
Cô thong thả uống thuốc, ánh mắt vô tình va vào mấy đứa trẻ đang nô đùa bên bờ sông. Trong đó có một đứa bé mập mạp rất khỏe, một tay có thể lật ngã được hai đứa khác.