⬅ Trước Tiếp ➡
Cô khẽ mỉm cười, sau đó lại nghe thấy tiếng điện thoại rung lên khá khó chịu bèn đứng dậy đi lại gần mép giường nhưng vẫn lơ đễnh trộm quan sát trận chiến kịch liệt ngoài kia.
Nhìn thấy màn hình hiển thị người gọi tới, cô không khỏi thở phào nhẹ nhõm, may mà không phải là mẹ.
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng gào chói tai: "Tối qua cậu đăng cái gì đấy?"
"Hình xăm." Cô cười nói: "Hoa bỉ ngạn."
Điện thoại im lặng mất hai giây, sau đó vang lên: "Của cậu à?"
"Ừ."
Cô gái cầm điện thoại bước tới bên cạnh cửa sổ, đám trẻ bên cạnh bờ sông đã không còn ở đó nữa, cô cảm thấy có hơi hụt hẫng.
"Sao vậy, không đẹp à?"
"Hạ Chi Nam, cậu điên rồi." Người ở đầu dây bên kia tức đến nỗi không nói nên lời.
Cô cười khẽ, bình tĩnh nói: "Tớ vượt ngàn dặm xa xôi chạy tới đây chẳng phải là để giải phóng bản thân hay sao?"
"Cậu đừng nói nữa, ngày mai tớ đến đón cậu."
"Nina."
Cô nhìn người phụ nữ đang nhóm bếp nấu ăn ở bờ sông bên kia, đứa trẻ nhỏ vui vẻ vây quanh người phụ nữ, cả hai vừa nói vừa cười.
"Tớ thích nơi này, cũng thích đóa hoa sau eo kia, nở rất đẹp."
Hai người cách xa nhau cả ngàn dặm, Uông Nina không rõ trạng thái tinh thần hiện giờ của cô, không dám lên tiếng để tránh kích thích cô, bèn cẩn thận dỗ dành: "Cậu ở chỗ đó lạ nước lạ cái, nhỡ đâu xảy ra chuyện gì thì tớ không thể tới bên cạnh cậu ngay lập tức được."
"Gần đây bệnh của tớ rất ổn định."
"Lần trước cậu cũng nói thế, cuối cùng lại.."
Lời nói bỗng im bặt, cô ấy ngừng lại, bầu không khí chợt trở nên tĩnh lặng.
"Ý của tớ là cậu muốn đi giải sầu, tớ đồng ý. Nhưng ở lâu thì không được, quá nguy hiểm."
Hạ Chi Nam hiểu bạn thân đang lo lắng cho mình, chuyện xảy ra lần trước khiến cho cô ấy vẫn còn sợ hãi không thôi, chỉ mong có thể ở bên cạnh cô 24/24, sợ lại xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
"Cậu hãy tin tớ đi, tớ có thể tự chăm sóc bản thân mình mà."
Hạ Chi Nam sợ cô ấy còn lo lắng, bèn kể ra những cố gắng của bản thân: "Tớ vẫn nhớ những lời bác sĩ Hoàng dặn dò, cũng uống thuốc đúng giờ. Không khí ở trấn nhỏ này rất trong lành, không biết chừng có thể chữa hết bệnh của tớ."
Nina biết tính cô cố chấp, một khi đã quyết định chuyện gì thì không ai khuyên ngăn lại được.
"Vậy ngày nào cậu cũng phải gọi điện cho tớ, nếu có một chút xíu chuyện ngoài ý muốn nào thôi là tớ sẽ trói cậu lôi về đấy."
"Tớ biết rồi mà."
Cô cười đáp lại, liếc nhìn đồng hồ và nói: "Cậu đi làm tiếp đi, nhà văn vĩ đại."
Thấy cô tâng bốc mình, Nina không khỏi bực mình trợn mắt nói: "Cầu xin cậu đừng đề cao tớ nữa, cùng lắm thì tớ cũng chỉ được coi là cái máy gõ chữ mà thôi."
Hạ Chi Nam cười nhạo đáp: "Nina đại nhân, tớ đang theo dõi cuốn sách mới của cậu, cậu mà không cập nhật chương mới đúng hạn là tớ điện thoại spam cho cậu đó."
"Sách mới?" Đường cung phản xạ của Nina có hơi dài, hỏi lại: "Cậu bảo quyển nào cơ?"
"Tổng Giám Đốc Bá Đạo Canh Tác Trên Ruộng Nhà Tôi."
Đầu dây bên kia chớp mắt im lặng, không khí xấu hổ yên lặng trào ra.
"Tớ đã bảo là đừng có đọc thành tiếng kiểu tên sách như thế này từ lâu rồi mà, dễ bị nội thương lắm."

⬅ Trước Tiếp ➡