⬅ Trước Tiếp ➡
Cao trào mãnh liệt tới, Khương Nguyễn nằm liệt trên giường, phản ứng sinh lý ở bên dưới còn rung động.
Chờ cô chậm rãi hồi phụctinh thần lại, thì thấy Thẩm Uẩn Xuyên như cười như không mà nhìn cô.
Áo sơ mi trước ngực của anh bị cô phun ướt một mảng lớn, thậm chí cả trên cằm, đều dính vài giọt chất lỏng không rõ, làm khuôn mặt anh tuấn của anh thêm vài phần gợi cảm không tả được.
Mặt Khương Nguyễn đỏ bừng, ngượng ngùng nhìn anh, “.... Thật xin lỗi…..”
Thẩm Uẩn Xuyên cười vuốt ve gương mặt phiếm hồng của cô, ôn nhu mà hỏi “Thỏa mãn không?”
Khương Nguyễn nhẹ nhàng gật gật đầụ
Thẩm Uẩn Xuyên trên mặt lại thêm vài phần ý cười, làm Khương Nguyễn cảm thấy bất an.
“Thỏa mãn rồi?” Anh hỏi lại, chỉ là lần này ánh mắt nguy hiểm kia lại áp xuống, làm Khương Nguyễn không dám tùy ý trả lời nữa.
Thỏa mãn rồi?
Xác thực là du͙c vọng ban nãy đã được dễ chịu một chút, nhưng để nói chỉ mới vậy đã thỏa mãn thì đáp án sâu tɾong nội tâm là phủ định.
Rốt cuộc, mỗi một chỗ trên cơ thể đều giống như dã thú đã đói khát lâu ngày, rấtcần một lực ma͙nh mẽ xâm chiếm, mới có thể đem nó áp chế.
Nhớ đến Nguyễn cắn cắn môi, nhỏ giọng đáp “Không có.”
Thẩm Uẩn Xuyên nghe được đáp án vừa lòng, cúi người hôn lấy cái miệng nhỏ của cô, duỗi lưỡi tiến vào thăm dò tɾong miệng, câu lấy đầu lưỡi cô một chút một chút liếm láp.
Khương Nguyễn đã rấtlâu rồi không được người ôn nhu như vậy hôn qua, cô nhắm mắt lại, cánh tay không tự giác mà ôm lấy cổ anh, phối hợp với anh mà hôn môi.
Mãi cho đến khi Khương Nguyễn bị hôn không thở nổi, Thẩm Uẩn Xuyên mới buông cô ra.
“Cô bé ngoan, muốn cái gì thì hãy tự mình tới.” Nói xong, anh lùi lại một khoảng, ung dung mà nhìn cô.
Khương Nguyễn bị anh hôn đến đầu óc mơ hồ, dưới ánh mắt cổ vũ của anh, ngồi quỳ ở trước mặt anh, tay run run đặt lên trên quần áo.
Áo sơ mi ướt bị cô cởi ra, lộ ra bộ ngực trần trụi của Thẩm Uẩn Xuyên, anh lớn lên hào hoa phong nhã nhưng dáng người nhìn qua một chút cũng không có vẻ yếu đuối.
Làn da trắng nõn, đường cong cơ bắp phập phồng, nhìn vừa sach sẽ lại vừa gợi cảm.
Khương Nguyễn nhìn thêm vài lần, tầm mắt tiếp tục đi xuống cởi quần anh.
Thời điểm gậy thịt h0àn toàn bị thả ra, Khương Nguyễn bị hoảng sợ, côn thịt màu đỏ tím đã sớm tɾong trạng thái cương cứng, lại ℭường tráng, dữ tợn mà dựng đứng lên, cùng diện mạo ôn nhu của Thẩm Uẩn Xuyên h0àn toàn không hợp.
“Thầy Thẩm……” Khương Nguyễn có ý định rút lui, căng thẳng mà nuốt một ngụm nước miếng.
“Lại đây.” Uẩn Xuyên đỡ e0 cô, để cô dạng hai chân ngồi trên đùi anh.
Bên trên Khương Nguyễn còn mặc một cái áo sơ mi màu lam, vừa rồi lúc vặn vẹo bị tung mấy nút áo ra ngoài, nhìn loáng thoáng có thể thấy được bộ ngực sâu thẳm ẩn dưới lớp áo.
Thẩm Uẩn Xuyên đem đầu vùi vào ngực cô, hít sâu một hơi, chóp mùi truyền đến mùi hương nhàn nhạt của ngực, anh vươn đầu lưỡi, ở trên núm vú liếm một ngụm, Khương Nguyễn bị kích thích ‘ưm’ một tiếng.
Hôm nay cô mặc nội y là loại khóa cài phía trước, hai ngón tay Thẩm Uẩn Xuyên bật một cái, hai cái bánh bao vui sướng mà nhảy ra ngoài.
Anh nắm lấy một cái, ở tɾong tay xoa nắn, Khương Nguyễn thoải mái ngửa đầu, hạ thể không nhịn được ưỡn lên một chút, liền đụng tới gậy thịt nóng bỏng của đàn ông.
Cô cứng đờ người không dám động, Uẩn Xuyên lại ngậm lấy đầṳ vú cô, một bên liếm láp mút vào, một bên đè mông cô lại, kéo cô từng chút từng chút hướng vào côn thịt đang căng cứng của anh mà cọ.
Cửa huyệt kiều nộn cọ xát lên thân gậy căng phồng, rõ ràng còn chưa đi vào, dâm thủy̠ không nhịn được đã chảy từng chút từng chút ra ngoài.
Thẩm Uẩn Xuyên ở trên đầṳ vú cô cười, khẽ cắn một ngụm, nhướng mày nhìn cô.
“Muốn?”
Khương Nguyễn thành thật gật đầụ
“Vậy tự mình ăn vào đi.”
⬅ Trước Tiếp ➡