⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Thanh Việt chỉ yên lặng nhìn cậu, bỗng nhiên nở nụ cười, khuôn mặt tuấn tú sáng sủa toát ra ánh sáng rạng rỡ. Hắn nắm ngón tay của Khúc Ngư đưa lên môi hôn: "Tiểu Ngư, ngươi thật biết cách làm người khác vui lòng."
"Một khi đã như vậy..." Lâm Thanh Việt dùng một chút: "Ngày mai ta sẽ đến nói với chưởng môn, hủy bỏ quan hệ giữa ta và Tống Bất Vân. Tiểu Ngư, người làm đạo lữ của ta được không? Ngày mai khi quay lại ta sẽ chữa trị cho gương mặt cho ngươi.”
Thật ra không cần hắn chữa trị, vết thương trên mặt Khúc Ngư đã hơi mờ rồi, một ngày nào đó nó sẽ hoàn toàn biến mất, bây giờ xem ra cũng không ảnh hưởng gì quá lớn. Nhưng Khúc Ngư không biết chuyện này.
Khúc Ngư nghe được lời này của Lâm Thanh Việt, lập tức ngây ngẩn cả người. Yêu cầu của nhiệm vụ là ít nhất phải làm cho Tống Bất Vân và Lâm Thanh Việt tốt đẹp mĩ mãn ở bên nhau. Lời này của Lâm Thanh Việt trái ngược với yêu cầu của nhiệm vụ. Rốt cuộc bên trong đã xảy ra biến cố gì?
Khúc Ngư đưa ra quyết định dứt khoát, vội vàng lắc đầu. Lâm Thanh Việt nhìn cậu thẳng thắn cự tuyệt cũng không tức giận mà chỉ cười nói: "Tiểu Ngư, ngươi đừng vội vàng cự tuyệt ta, được không?"
Lời này của hắn là thật lòng thật dạ, hắn chỉ không muốn ép Khúc Ngư, tương lai còn dài.
“Qua mấy ngày nữa ta phải cùng Tống Bất Vân đi đến bên trong cánh cửa của bí cảnh, ta sẽ mang người theo cùng.” Lâm Thanh Việt sờ sờ tóc cậu: “Khi nào chúng ta quay lại thì nói tiếp, được không?”
Có thể kéo dài được một lúc, Khúc Ngư gật đầu. Cậu không coi trọng lời nói của Lâm Thanh Việt. Bọn họ mới quen nhau được bao lâu chứ? Chỉ sợ là Lâm Thanh Việt nhìn thấy Tống Bất Vân đưa y phục cho mình mặc, nổi máu ghen tuông, cho nên mới dùng lời nói để chèn ép cậu.
Phần bí cảnh này cũng không có trong cốt truyện, cậu muốn thúc đẩy tuyến tình cảm của hai người để đảm bảo có thể hoàn thành nhiệm vụ.
Lâm Thanh Việt nhìn cậu một cái, nói: "Ngoan ngoãn ngủ một giấc đi."
Nói xong lời này, ý thức Khúc Ngư mơ hồ rồi ngất đi.
Lâm Thanh Việt nhìn Khúc Ngư đang ngủ say, thật cẩn thận sờ sờ khuôn mặt của cậu. Cuối cùng trong miệng tiểu câm có bao nhiêu câu là thật, hắn đã sớm không phân biệt được, nói dối hắn cũng vui vẻ đón nhận. Nhưng không sao cả, Khúc Ngư sẽ chỉ là của hắn.
Giản ngọc trên thắt lưng hắn lóe lên ánh sáng, chính là Sơn Vụ Tử gọi hắn tới. Sao dạo này có nhiều việc như vậy? Lâm Thanh Việt cau mày nhưng vẫn xoay người rời đi.
Sơn Vụ Tử đang ngồi trong đại điện, ngẩng đầu nhìn lên mái vòm, như thể đang lĩnh hội một thứ huyền diệu nào đó, lại giống như đang hồi tưởng. Ông nhìn thấy Lâm Thanh Việt đi tới, trên mặt nở một nụ cười hiền hậu: "Thanh Việt, con đến rồi."
Lâm Thanh Việt cúi đầu, cung kính nói: "Tham kiến chưởng môn."
“Không cần đa lễ.” Sơn Vụ Tử vuốt vuốt râu: “Con đã chuẩn bị tốt cho lần đi bí cảnh này chưa?”
⬅ Trước Tiếp ➡