Gậy thịt to lớn đột nhiên cắm vào vách tường chặt chẽ bên tɾong, bất ngờ đâm thủng lớp màng rồi đè ép càng sâu, một luồng nước nóng tưới lên quყ đầu, tɾong không khí còn có mùi tanh nhè nhẹ.
Khoảnh khắc đó, Giang Nhiễm chỉ cảm thấy mình sắp chết. Đau quá, sao có thể đau như vậy, rõ ràng trên sách nói là rấtthoải mái mà.
Trong lòng cậu liên tục mắng mấy tác giả viết truyện khiêu dâm. Da đầu cậu tê dại vì đau, tim đập thình thịch, cánh tay vô thức co rụt lại, ôm chặt lấy cổ Cố Thời Trạch.
“A… đau quá, đau chết đi được, Cố Thời Trạch.” Giang Nhiễm oán giận theo bản năng, nước mắt tràn như vỡ đê, dữ dội tuôn ra.
Giang Nhiễm trực tiếp vùi vào cổ Cố Thời Trạch, nước mắt thấm đẫm cổ áo khoác của cậu ấy.
“Đừng khóc.” Phía dưới Cố Thời Trạch cũng bị cắn đến khó chịu, tɾong lòng tự nhiên dâng lên một loại cảm giác áy náy.
Đồ ngốc này khóc ướt hơn phân nửa bả vai của cậu ấy, Cố Thời Trạch chỉ cảm thấy tim mình co quắp, tựa hồ thật sự cảm nhận được nỗi đau của đối phươռg.
“A a a a a phiền quá, tên thẳng nam này.” Giang Nhiễm đẩy cậu ấy vài cái, phía dưới bị cắm, vẫn đau nhói từng cơn, nhưng cách mà Cố Thời Trạch an ủi người khác thật sự là quý chữ như vàng.
Tôi có cong hay không không quan trọng, còn không phải do cậụ.. Cố Thời Trạch thở dài tɾong lòng, thật muốn biết tiểu yêu tinh này là ai.
"Vậy bây giờ làm sao đây?" Giang Nhiễm lại hỏi, cậu đau muốn chết. Hạ thân hai người còn dính lấy nhau, theo lý thuyết thì giờ cậu đã đạt được mục đích là phá thân Cố Thời Trạch, đáng lẽ nên rút ra rồi.
Ai có thể ngờ rằng Cố Thời Trạch nghe thấy tiếng lòng của cậu, nói "Thao cho bắn mới được tính là phá thân."
Giang Nhiễm lập tức ngừng nâng mông, hỏi lại "Thật sao?"
"Ừ." Yết hầu của cậu thanh niên lên xuống, Giang Nhiễm trông có vẻ thí¢h thú, vươn ngón tay chạm vào quả táo Adam của Cố Thời Trạch, như con mèo con tìm thấy đồ chơi, tự mình chơi tiếp, không thèm quan tâm đến côn thịt đang nghẹn đến tím tái dưới thân cậu ấy.
“Nhưng tớ mệt quá.” Giang Nhiễm nhỏ giọng than thở.
"Vậy thì cởi trói tay ͼhân cho tôi, tôi sẽ làm." Cố Thời Trạch từng bước thuyết phụccậụ
"Thôi đi, tớ không có ngốc, cởi ra cậu chạy thì sao, không chừng còn đánh tớ một trận nữa."
"Vậy thì trói tay trái, cởi mấy cái khác. Cậu xem, tay trái của tôi bị trói, cũng khó thoát. Hơn nữa…" Cố Thời Trạch cố ý dừng một chút.
Quả nhiên, lực chú ý của Giang Nhiễm đã bị hấp dẫn toàn bộ, ngón tay cũng không sờ yết hầu nữa, thúc giục "Mau nói đi "
"Hơn nữa cởi ra một nửa, tôi có thể thao cậu càng thoải mái." Cố Thời Trạch ghé sát vào bên tai Giang Nhiễm, thì thào nói.
Cậu ấy không thấy dái tai lập tức đỏ bừng như máu của Giang Nhiễm, chỉ nghe thấy tiếng nhớp nháp, Giang Nhiễm sau khi nhận ra thì mới cảm thấy ngượng ngùng.