⬅ Trước Tiếp ➡
Anh ra ngoài lấy thuốc về bôi cho cô, đi lướt ngang qua y tá trực bên ngoài. Rõ ràng y tá cũng nghe tiếng động bên trong nên đã ngượng chín cả mặt. Ngược lại trong Phong Vĩnh Minh lại chẳng hề xấu hổ gì.
Bình thường nhìn bác sĩ Phong lạnh nhạt như vậy, không ngờ trên giường lại mạnh mẽ đến mức đó.
Phong Vĩnh Minh nặn thuốc mỡ ra bôi lên vú cô. Núm vú sưng đỏ như được ngâm trong một lớp mật, ngon miệng như kem ly khiến anh muốn mạnh mẽ chà đạp một phen. Nhưng nghe Lâm Lang yếu ớt nói vẫn còn ngứa, anh bèn bỏ suy nghĩ này đi. Thấy cô định đưa tay gãi, anh vội ngăn cô lại
“Đừng gãi, một lúc sẽ hết ngứa.” Anh hôn lên đầu ngón tay của Lâm Lang, nắm trọn tay cô “Chỉ tại chồng, nhưng vú của bé cưng đẹp quá, anh không nhịn được mới cắn.”
Lâm Lang đỏ mặt rút tay về.
Phong Vĩnh Ninh bị hành động lấp lửng của cô chọc cười, bèn cúi xuống xem tình hình âm hộ bên dưới. Âm hộ đã bị anh chơi mạnh đến nỗi hé ra chưa kịp khép lại, xem ra là anh chơi cô quá độc ác, rõ là âm hộ xử nữ mà bị chơi đến nông nỗi này. Anh vừa sờ lên âm môi, Lâm Lang đã giật nảy mình co người lại né tay anh.
“Ngoan, để anh xem xem, không ức hiếp em nữa.” Anh dỗ dành cô, kéo người cô xuống.
Âm hộ bị chơi đến là đáng thương, âm môi vốn hồng nhuận bị ma sát đến đỏ ửng, vách tường còn nhiễm tơ máụ Anh mép âm môi sang hai bên, môi ra một ít tinh dich.
“A… ưm… ưm… ư…”
“Sao lại hứng tình rồi?” Nghe tiếng Lâm Lang rên ɾỉ khiến anh bật cười. Ngón tay anh bôi thuốc giúp cô, cảm giác bị kẹp chặt lại nên bèn cố ý hỏi “Có phải bị chơi sướng quá không, hửm?”
Anh lau sạch sẽ cho Lâm Lang rồi mặc quần áo lại cho cô, sau đó mới gọi y tá vào dọn dẹp dấu vết hoan ái của bọn họ. Sau khi ăn tối với cô xong, Phong Vĩnh Minh lại ôm cô lên xe riêng, bảo tài xế lái xe về nhà họ Phong.
Lúc này đã cách thời gian bôi thuốc hai tiếng nên anh bèn kiểm tra xem thử. Sau khi cởi váy cô ra, anh lấy cớ sợ mài lên vết thương nên ném hết vào thùng rác. Lúc này núm vú của cô đã bị ma sát sưng cả lên. Lâm Lang xoa vú cho đỡ ngứa, nhưng lại không dám chạm vào núm vú, bèn làm nũng với anh “Hu hu, vừa đau vừa ngứa…”
Phong Vĩnh Minh nhíu mày, không ngờ lại nghiêm trọng như vậy nên bèn nói “Đợi lát nữa em đừng mặc quần áo, để chồng thổi cho em.”
Nói rồi, anh cúi xuống thổi giúp cô. Quả nhiên Lâm Lang thấy dụi đi nhiềụ Nhưng trông thấy đầṳ vú lóng lánh thuốc mỡ của coi lại khiến anh không nhịn được cắn một cái, đầu lưỡi liếm láp không ngưng, mùi thuốc mỡ và máu tươi lan ra trong miệng. Anh giữ chặt Lâm Lang đang bị đau, không cho cô trốn thoát. Một tay anh luồn xuống vén váy cô lên sờ âm hộ của cô.
“Hu hu hu… cứu mạng… A… ưm…”
Nghe tiếng Lâm Lang khóc, anh lại càng liếm mạnh hơn, trong lòng thầm nghĩ Phong Vĩnh Minh, mày giỏi thật, về nhà còn phải tăng ca bôi thuốc mỡ cho bé cưng.
⬅ Trước Tiếp ➡