⬅ Trước Tiếp ➡
Anh giải thí¢h qua loa “Đây là thuốc bổ, sợ lát nữa em không chịu được.”
“Thật ư?” Lâm Lang hỏi, quả thật chất lỏng đó có hơi lành lạnh, như hạ thể cô lại nóng bừng lên.
Phong Vĩnh Minh đáp lời rồi hôn lên môi cô “Nhanh ra ngoài đi, Lệ Mặc Bắc đang chờ đấy.”
Anh đi cùng Lâm Lang trở về bàn ăn. Thấy hai người đi cùng nhau, Lệ Mặc Bắc ngạc nhiên ra mặt. Nhưng không đợi anh ta hỏi, Phong Vĩnh Minh đã nói “Vừa rồi gặp cô Lâm ở cửa nhà vệ sinh nên cùng về.”
Nói đoạn, anh còn lịch thiệp kéo ghế cho cô ngồi xuống.
“Cậu đến vừa đúng lúc, đồ ăn vừa mang lên.” Lệ Mặc Bắc gật đầụ
Trong bữa ăn, Lâm Lang bị xuân dược ăn mòn bắt đầu ửng hồng cả mặt, nhiệt độ cơ thể cao đến đáng sợ. Cô không dám ăn gì, càng không dám xử động, cắn chặt môi để đè nén tiếng rên ɾỉ dâm đãng. Nhân lúc Lệ Mặc Bắc cúi đầu dùng bữa, cô lén cọ xát âm hộ xuống ghế, khiến hai mép âm môi ma sát với nhaụ
Phong Vĩnh Minh nhìn thấy hết nhưng vẫn để mặc cô, khiến Lâm Lang phải lặng lẽ chịu trừng phạt, thậm chí anh còn trò chuyện vui vẻ với Lệ Mặc Bắc.
Cuối cùng Lệ Mặc Bắc cũng nhận ra Lâm Lang là lạ. Thấy trán cô toát mồ hôi lạnh, đôi mắt long lanh nước, anh ta nghi hoặc hỏi “Sao thế Lâm Lang? Em có chỗ nào không thoải mái à?”
“Em…” Vừa lên tiếng, Lâm Lang lập tức hoảng sợ. Giọng cô nức nở quyến rũ khiến hai người đàn ông ngồi đó nghe mà rung động.
Cô nhìn về phía Phong Vĩnh Minh bằng ánh mắt xin tha.
“Không sao, trước đó tôi đã xem báo cáo khám sức khoẻ của cô ấy rồi, chỉ là sống ở nước ngoài lâu nên không quen với khí hậu tɾong nước thôi. Ánh mắt Phong Vĩnh Minh như muốn cưỡng hiếp cô, từ từ dời từ giữa hai ͼhân lên gương mặt cô. Anh nắm tay cô bắt mạch, một lát sau mới nói “Ừ, không sao, chỉ hơi sốt thôi, ¢hắc là nhiễm trùng ở đâu đó.”
Hiện giờ cả người Lâm Lang đã nóng rực, cảm thấy bàn tay đang sờ tới sờ lui cực kỳ mát mẻ. Cô muốn nương nhờ tay anh giúp hạ nhiệt. Tiếc là Phong Vĩnh Minh lại thẳng thừng rút tay ra, khiến cô suýt khóc vì vồ hụt.
Lệ Mặc Bắc nhíu mày, cho rằng cô bị bệnh khó chịu nên khóc, đang định nói gì đó thì lại bị tiếng chuông đïện thoại cắt lời.
Anh ta nhận đïện thoại, nghe một chút đã đứng bật dậy, nổi giận quát người ở đầu dây bên kia là đồ vô dụng͟͟, chỉ một cô gái cũng không trông chừng được, cô ấy mang thai mà cũng không nói cho anh ta biết.
Sau đó anh ta cũng mặc kệ Lâm Lang nghe được bao nhiêu, cứ thế chạy đi.
“Ưm… Cứu em…” Thấy “người ngoài” đi rồi, Lâm Lang mới cầu cứu Phong Vĩnh Ninh.
“Cứu em thế nào?” Anh hỏi lại, thấy cô lung lay như sắp ngã thì bèn đưa tay đỡ cô “Em khiến anh tổn thươռg mà lại chẳng có chút thành ý gì.”
Cô nép vào cánh tay anh, cọ tới cọ lui như một chú mèo con, coi anh như “tảng băng” mát lạnh “Ưm… A… Chồng… Chồng ơi cứu em… Chồng lấy dương vật chơi em… Ưm…”
⬅ Trước Tiếp ➡