Điều khiến cho trạch nam khá hài lòng là đồ ăn trong biệt thự này rất phong phú.
Gạo và mì có tận vài bao, rau quả và trái cây chất đầy hai bên cửa tủ, thực phẩm nấu chính, đồ đã được sơ chế và một số loại nước sốt được để trong một tủ lạnh khác.
Những người sành ăn sẽ ngây ngất khi nhìn thấy nó.
Trạch nam với kỹ năng nấu ăn rác rưởi đã tùy tiện điều chỉnh nó, để phù hợp với khí chất của bảy người, anh ta thậm chí còn trang trí nó một chút.
Dù sao thì đây là thời kì dịch bệnh, trạch nam quyết định chia ra để ăn.
Bây giờ đã là tám giờ sáng rồi.
Bảy người ngồi xuống.
Người đàn ông đứng đầu, Chuyên Tôn Duệ Trạch, mày kiếm, mắt sáng như sao, khí thế khinh người, không biết là vì vóc dáng cao lớn hay vì điều gì nhưng khi nhìn người khác hắn đều nhìn xuống, mỗi khi Bá Ngọc Kha gặp hắn còn cảm thấy mình thua Duệ Trạch mấy cái đầu.
Ngồi ghế bên cạnh là Vân Hàm Tuyết, người giống như tên, lạnh lùng đến chết người, một người đàn ông khó lấy lòng và khó nắm bắt được suy nghĩ.
Kế đó là Tấn Hồng Ngọc, kẻ xấu đã cướp đi nụ hôn đầu tiên của cậu trong bếp. Bá Ngọc Kha rất ấn tượng với anh chàng này, anh ta hay tán tỉnh và phù phiếm, nhưng anh lại có thân hình cân đối, dường như anh đã tập thể dục rất nhiều, cậu cảm thấy anh khá mạnh khi cả hai cọ xát với nhau…
Sau đó là một người đàn ông có tính tình dịu dàng, Ngôn Ôn Luân. Anh ấy cũng là người đầu tiên thể hiện thiện ý với Bá Ngọc Kha. Khi Bá Ngọc Kha chưa kịp nói ra thì người đàn ông này đã giúp cậu chuẩn bị quần áo để thay và một số đồ vệ sinh cá nhân trước, anh ấy thực sự là một người rất tốt.
Bá Ngọc Kha âm thầm giơ ngón cái trong lòng cho Ngôn Ôn Luân.
Khi cậu đi đến bên cạnh Đồng Tiếu Thần, đối phương duỗi đôi chân dài, lấy mũi giày cọ vào bắp chân của Bá Ngọc Kha, ngửa đầu hỏi:
"Sáng nay ăn gì vậy?"
"Cháo, một quả trứng luộc, một đĩa súp lơ xanh nhỏ, hai cái bánh bao thịt tự làm."
Đồng Tiếu Thần ngồi thứ ba.
Hai người còn lại là cặp song sinh, nhỏ nhất trong bảy người, Bách Lý Xuân Khang và Bách Lý Xuân Kiện. Song sinh có ngoại hình giống hệt nhau, ban đầu Bá Ngọc Kha không thể phân biệt ai là ai, sau đó mới phát hiện một người thì trầm ổn yên tĩnh, một người thì hoạt bát tinh nghịch, vẫn phân biệt khá dễ dàng.
Nghe trạch nam nói xong, Bách Lý Xuân Kiện liền cười: "Anh nấu ít như thế này là dựa theo lượng cơm anh ăn đúng không?"
Bá Ngọc Kha:...
Đúng rồi.
Bình thường buổi sáng cậu ăn nhiêu đây đã có thể nó rồi, nhưng mà đối với đám thiên chi kiêu tử này thì, hơi ít.
Bách Lý Xuân Khang thản nhiên nói: "Bây giờ không thể ra ngoài, ăn rồi cũng không vận động bao nhiêu, ăn ít cũng tốt."
"À, đúng vậy." Em trai song sinh liền ngồi xuống.
Bá Ngọc Kha liếc nhìn người anh trai một chút.
Không biết có phải người này đang giúp cậu hay không.
Bữa sáng kết thúc.
Hầu hết mọi người đều về lại phòng của mình, hoặc là làm việc, hoặc là chơi thứ gì đó để giải trí, đại khái là không có ai ở đại sảnh lầu một cả.
Trạch nam cũng vậy.
Cậu sống rất dễ, chỉ cần một cái điện thoại, nguồn điện vô hạn, cậu có thể tiêu phí cả ngày.
Hôm qua cũng như thế này.
Cơm tối cũng chuẩn bị xong, đã đến ban đêm.
Là thời gian hứa hẹn với Tấn Hồng Ngọc.
Trạch nam Bá Ngọc Kha tắm xong, suy nghĩ một lúc, thôi thì coi như quên đi, cậu liền khóa trái cửa, quấn chăn nằm xuống, chuẩn bị chào đón ngày tiếp theo.
Nhưng đến nửa đêm, khóa cửa phòng cậu vang lên.
Trạch nam tâm lí đề phòng lập tức tỉnh dậy nhưng vẫn không kịp phản kháng lại anh thì người nọ đã đè chăn của cậu xuống, giữ chặt cậu trên giường.
"Sao lại dám bỏ qua lời nói với tôi?!"
"Cậu to gan thật đấy!"
Trạch nam: "A…A…Ha…—"
Anh vào bằng cách nào vậy!
Người đàn ông cười lạnh trong đêm tối: "Ban đầu tôi còn định sẽ thật nhẹ nhàng với cậu, nhưng xem ra bây giờ không còn quan trọng nữa rồi."