⬅ Trước Tiếp ➡
Ninh Tiểu Bạch bĩu môi, mất hứng nói: "Em đã nhìn thấy rồi, là một chị gái xinh đẹp."
"Ngoan, anh không thích cô ấy, chỉ cần Tiểu Bạch không vừa ý, sau này anh liền không tìm chị dâu."
Ninh Tiểu Bạch mới không thèm cõng nồi đâu: "Hưm~ Anh đừng lấy em làm cớ mà, em mới mặc kệ nhân sinh đại sự của anh đó."
"Được được được, là anh không muốn kết hôn..."
"Vốn là vậy mà..."
"Ha ha ha, tiểu tử thúi...""Cha mẹ, anh hai, chị dâu, Tiểu Quân, con và Tiểu Bạch về rồi."
Vừa vào nhà họ Chương, Chương Kiến Lập liền cười chào hỏi người nhà đang chờ bọn họ.
Ninh Tiểu Bạch vốn đang nép trong lòng hắn, nhìn thấy mấy người trên ghế số pha thì, trong lòng có chút căng thẳng, vỗ vỗ tay anh trai, để anh trai đặt cậu xuống.
Không ngờ Chương Kiến Lập không những không đặt cậu xuống, còn ôm cậu chặt hơn.
Ninh Tiểu Bạch: ...
Cha Trương tức giận trừng con trai một chút, nói: "Con còn biết trở về à, mau buông người ra, không thấy đứa nhỏ bị con ghìm cho đau kia à."
Cha Chương nói xong cũng muốn đi tới cướp bánh bao gạo nếp trong lòng con trai.
Ai bảo Ninh Tiểu Bạch lớn lên trắng nõn nà, mềm như một bé gái như thế, cha Chương vừa nhìn thấy liền yêu thích.
Chương Kiến Lập không vui né tránh tay của cha, lại không né tránh tay của mẹ.
Sau khi mẹ Chương ôm Ninh Tiểu Bạch vào trong lòng, lập tức cười thấy răng không thấy mắt.
"Ôi ~ Đây chính là Tiểu Bạch nhỉ, lớn lên đáng yêu quá, ta là mẹ đây, sau này gọi là mẹ."
Mẹ Chương rất hòa ái, cũng rất yêu thích Ninh Tiểu Bạch, Ninh Tiểu Bạch cũng thích người mẹ mới này, sau khi nghe mẹ mới nói xong, lập tức ngọt ngào hô: "Mẹ ơi ~"
"Ôi ~ Ngoan quá ~"
"Mẹ ơi, cho con ôm một cái." Chị dâu Chương nhìn thấy Ninh Tiểu Bạch trắng trẻo mềm mề, cũng không nhịn được mở miệng nói.
Mẹ Chương: "Đây là chị dâu của con~"
"Chào chị dâu ạ ~"
Chị dâu Chương: "Ôi ~ Chào em, đáng yêu quá, nếu như Tiểu Quân cũng ngoan ngoãn đáng yêu như Tiểu Bạch vậy là tốt rồi."
Anh cả Chương nghĩ đến con trai của mình, khẽ thở một hơi: "Vậy kiếp này em cũng đừng nghĩ nữa."
Chị dâu Chương: "..."
Nhóc con nghịch ngợm trong nhà thấy chú nhỏ đều tranh nhau muốn ôm đứa trẻ mà chú nhỏ mang đến, nhóc cũng hiếu kì không chịu nổi, liên tục kéo quần áo của bà nội: "Bà nội ơi, cho con nhìn em trai đi ~"
Mẹ Chương: "Gì mà em trai, đâu là chú nhỏ của con."
Chương Quân bất mãn hừ hừ: "Không phải đâu. Em ấy trông còn nhỏ hơn con~"
Chương Kiến Lập nhìn ánh mắt đầy hiểu kỳ, quan sát cháu nhỏ của em trai, không nhịn được cong khóe miệng.
Cha Chương: "Được rồi được rồi, cơm nước xong xuôi rồi chú nhỏ sẽ chơi với con."
Những người lớn tuổi trong gia đình lên tiếng, Chương Quân cũng không dám la lối nữa.
Người một nhà ấm áp ăn một bữa cơm đoàn viên.
Cha con nhà họ Chương đều trong quân đội, ở trong một căn biệt thự nhỏ, Chương Kiến Lập không hẹn mà về, cả nhà chỉ kịp thu dọn một căn phòng, buổi tối Ninh Tiểu Bạch vẫn ở cùng anh trai như cũ.
⬅ Trước Tiếp ➡