“Em, em cũng không biết vì sao, chỉ ngủ một giấc dậy, vú đã bắt đầu phát dục. Anh, anh có cảm thấy rất kỳ quái hay không?” Từ nhỏ đến lớn, những đứa trẻ biết được đặc thù cơ thể của cậu đều cười nhạo cậu. Lý do khiến cậu mắc chứng rối loạn lo âu xã hội cũng bởi vì cơ thể quái dị của mình.
Ninh Chu sắp khóc, Từ Yến bèn ôm lấy cậu, “Sẽ không, Ninh Ninh, em phải biết rằng, mỗi người đều có một đặc điểm riêng, trên đời này khong có người nào giống nhau. anh sẽ không vì những đặc điểm riêng của em mà dùng ánh mắt khác thường nhìn em. Giống như vậy, em sẽ vì những đặc điểm riêng mà khinh thường anh sao?”
“Anh có đặc điểm riêng gì, trong lòng em anh là tốt nhất.” Ninh Chu cảm thấy cái ôm này cực kỳ ấm áp, khẽ cọ cọ, ngọt ngào hỏi người đàn ông.
Từ Yến muốn cương.
Vợ mình ở trong lòng ngực không ngừng cọ cọ như một con mèo nhỏ, người đàn ông nào mà không cương cho được.
Hắn giả vờ ủy khuất nắm lấy tay Ninh Chu, giải phóng côn thịt ra khỏi quần lót.
“Thật lớn.....Đen quá.” Ninh Chu ngơ ngác nhìn côn thịt của người đàn ông. Một cây côn thịt ngăm đen, mọc đầy lông mao, vừa lớn lại vừa dài.
“Nhìn đi, Ninh Ninh cảm thấy nơi này của anh quá đen, Ninh Ninh sẽ cảm thấy anh rất kỳ lạ sao?”
“Sao có thể chứ?” Ninh Chu ngốc nghếch còn không biết mình bị chiếm tiện nghi, lòng bàn tay mềm mại còn bị người đàn ông giữ lấy xoa nhẹ.
Thật muốn dùng tay vợ giải quyết cho mình. Mềm như vậy, nhỏ như vậy, sờ đến quყ đầu nhất định sẽ rất sướng. Nếu bắn ra chút tinh dich, vợ sẽ không cầm được nữa, chỉ có thể đáng thương mà dùng miệng liếm sạch sẽ.
“Vậy nên mới nói, Ninh Ninh có gì mà phải phiền muộn chứ? Hay là Ninh Ninh cảm thấy, anh là loại người xấu xa, vì người ta khác biệt mà phủ nhận người ta.”
Tuy giống như bị chỉ trích, nhưng Ninh Chu vẫn rất vui vẻ. Cậu khẽ cọ cọ khuôn mặt đầy sự cảm kích vào lòng ngực người đàn ông. Cơ thể bé nhỏ, gần như là bị người đàn ông ôm trọn.
Khát vọng được độc chiếm của Từ Yến được thỏa mãn, đôi mắt hài lòng thoáng nheo lại.
“Vậy, anh nhớ mua áo ngực cho Ninh Ninh. Anh biết kích cỡ không?”
Từ Yến biết, cơ hội chiếm tiện nghi của vợ lại tới nữa rồi.
Hắn nhíu mày, “Cái này còn có kích cỡ à. Anh không có phụ nữ bên cạnh, nên cũng không biết, Ninh Ninh có biết không?”
Ninh Chu không biết vì sao khi nghe thấy anh nói mình không có phụ nữ bên cạnh, lại cảm thấy rất hạnh phúc. Cậu lắc đầu, đem suy nghĩ hoang đường đó đuổi đi. “Em cũng không biết, nếu không, anh thử sờ thử xem?” Nói rồi, cậu liền vén áo thun lên, để lộ bầu vú căng tròn.
Từ Yến thật sự sờ lên.
Bầu vú của vợ rất mềm, rất nhỏ. Mặc nội y gì chứ, không để bầu vú sinh trưởng, nếu về sau không lớn nữa, sao có thể cho chồng bú đây.
Từ Yến cảm thấy cả bầu vú khoảng một bàn tay. “Không lớn bằng cả lòng bàn tay. Nửa lòng bàn tay. Được rồi, Ninh Ninh, anh biết rồi, bỏ xuống đi.” Tương lai còn dài, Từ Yến cũng không thể dọa vợ sợ. Đợi tới buổi tối thì tốt rồi, có thể tùy ý chơi.
Từ Yến an ủi lão nhị của chính mình, quyết buổi tối sẽ dùng chút sữa.
Vội vàng ăn cơm xong, Từ Yến đi tới căn cứ. Làm người phụ trách duy nhất, nhiệm vụ của hắn cũng rất nặng nề. Nhưng nhìn vợ ngoan ngoãn ở nhà, Từ Yến nhất định sẽ chia bớt cho mấy cấp dưới một chút.