⬅ Trước Tiếp ➡
Hình như gia chủ còn canh cánh tɾong lòng về chuyện Tư Mẫn phạm lỗi, sắc mặt của ông ta luôn lạnh lùng nghiêm nghị, lúc Tư Mẫn bái lạy, ông ta liên tục trách mắng, cũng chỉ là những câu đơn giản như ra lệnh cho nàng từ nay về sau phải nhận thức rõ thân phận của mình, an phận làm nô, tận tâm hầu hạ phu chủ.
Sau khi Tư Mẫn kiên nhẫn lắng nghe, nàng ngoan ngoãn đáp lời, chẳng bao lâu sau, lại bị Lăng Uyên dắt về Lăng phủ.
Lễ bái đường rấtqua loa, không giống như những cặp vợ chồng bình thường, khi nô thê bái đường thì không có tư cách đứng, chỉ có thể quỳ xuống đất. Phu chủ bái một cái, nô thê lạy một cái, sau khi bái lạy ba lần mới được đưa vào động phòng. Lúc này, tấm vải đỏ được cởi ra khỏi người Tư Mẫn, nàng quỳ dưới đất với cơ thể trần trụi, cảm giác lạnh lẽo thấu xương kích thích cái bụng đang căng tràn nước tıểu khó chịu của nàng. Khát khao được bài tiết mãnh liệt như thủy triều dần dần dâng lên cao, ập vào nửa dưới đang bị kiểm soát chặt chẽ. Mỗi lần Tư Mẫn nhúc nhích một chút, sẽ cảm giác nửa người dưới đau đớn khó lòng chịu đựng.
Tư Mẫn quỳ dưới đất tɾong cảm giác căng tràn khó chịu này không biết đến bao lâu, cuối cùng nàng cũng nghe thấy tiếng cửa phòng được mở ra, có tiếng bước chân vững vàng vang lên ở sau lưng nàng.
Cuối cùng thì phu chủ Lăng Uyên cũng đã quay lại.
Phu chủ chưa nói gì, tất nhiên là nô thê không có quyền lên tiếng, bầu không khí tɾong phòng im ắng tɾong giây lát. Sau một lúc lâu, cuối cùng Lăng Uyên cũng nói, “Tới đây.”
Suốt một ngày không được bài tiết, bụng Tư Mẫn đã căng tới mức cùng cực, nàng quỳ dưới đất, hai khuỷu tay chấm đất, lê cái bụng như thai phụ tới gần Lăng Uyên một cách khó khăn. Nàng cắn chặt lấy môi dưới, cố sức kìm nén tiếng rên bật ra khỏi miệng thì cơn đau tɾong bụng.
Lăng Uyên quan sát nàng một lúc rồi hừ lạnh, “Sao nào, nàng ra ngoài một chuyến rồi câm sao? Không biết gọi ai?”
Hàng mi dài của Tư Mẫn khẽ chớp, nàng run rẩy gọi, “Phu chủ.”
Lăng Uyên nhận ra giọng nói của nàng là lạ, thấy bụng nàng nhô cao, hai chân thon dài kẹp chặt thấp thỏm, chỉ mới nhìn là biết ngay nàng khó chịu vì nhịn tiểu quá lâụ
Mặc dù Lăng Uyên biết rõ cảnh khốn cùng của nô thê nhưng hắn chưa định cho nàng bài tiết sớm như thế. Nô thê càng ngoan ngoãn tội nghiệp, ngeh lời hắn thì hắn mới càng sung sướng, vật cứng giữa hai chân cũng càng nóng hơn. Lăng Uyên trầm ngâm một lát rồi ném một chiếc chìa khóa màu vàng ra, thản nhiên nói, “Nàng tự cởi đai trinh tiết ra, lấy châm niệu đạo ra đi.”
Tư Mẫn tưởng là phu chủ khai ân cho mình đi tiểu, lòng nàng vui mừng khôn xiết, vội vàng nhặt chiếc chìa khóa vàng như nhặt bảo vật, cắm vào ổ khóa của địa trinh tiết. Nàng lại e dè ấn cầm lấy kim chân ở lỗ niệu đạo, cẩn thận rút nó ra ngoài.

⬅ Trước Tiếp ➡