⬅ Trước Tiếp ➡
Lăng Uyên lạnh lùng hạ giọng, “Con gái Triệu thị đều là những người không biết tuân thủ quy tắc như vậy sao? Ta chỉ bảo ngươi dẫn nàng tới hình phòng chịu phạt chứ không cho phép ngươi ra tay đánh nàng bị thương ”
Triệu Tiểu Lôi không ngờ thành chủ tới đây nhanh như thế, ả sợ hãi vội vàng buông cây trượng xuống, quỳ xuống đất thanh minh, “Thành chủ, ta… không, là do con nô tỳ này không phụcsự dạy dỗ, không muốn tự chịu phạt, chống đối nhiều lần. Ta thấy không ổn nên mới ra tay dạy dỗ mà thôi. Nếu thành chủ không tin có thể hỏi những tỷ muội khác tɾong hình phòng, bọn họ tận mắt chứng kiến.”
“Tỷ ấy nói không sai.” Triệu Tiểu Hồng nói, “Thành chủ đừng thấy ả tiện nô này ngoan ngoãn nghe lời trước mặt ngài, sau lưng ngài, tiện nô vẫn tỏ ra cao ngạo tự phụ như trước, nhiều lần ăn nói láo xược, chống đối tỷ ấy nên tỷ ấy mới phải dùng gia pháp để trừng trị.”
Lăng Uyên chạy tới chỗ chiếc giường, rút thanh kiếm sắc bén bên hông ra chặt đứt xiềng xích đang trói chặt Tư Mẫn, hắn không quay đầu lại, lạnh lùng nói, “Nô lệ này đã là nô lệ của riêng ta, dù có phạm tội tày trời thì chuyện của các ngươi là báo cho ta biết, ta là phu chủ, sẽ tự dạy dỗ nàng ấy. Còn các ngươi, các nguoi là cái thá gì mà có tư cách đụng vào nô lệ của ta?”
Hắn luôn là kẻ ở trên cao, uy áp vượt xa người bình thường. Tiểu Hồng vẫn chưa gả đi, bị hắn trách mắng như thế, nàng ta có cảm giác như bị một ngón núi lớn đè xuống, hoảng sợ tái mặt không đứng thẳng được. Nàng ta im bặt tại chỗ, không dám nói gì thêm nữa.
Tiếng ồn ào lao nhao bên tai không còn nữa, cuối cùng Lăng Uyên cũng nhìn Tư Mẫn. Nô thê bị ức hiếp dằn vặt nhắm chặt đôi mắt, khóe mắt ửng hồng, vừa nhìn là biết đã khóc rồi. Núm vú đỏ sẫm dựng thẳng, sưng đỏ rõ ràng, kim châm trên đầṳ vú lóe lên ánh sáng sắc lạnh. Nàng ưỡn cái bụng đầy nước nằm trên giường hành hình lạnh lẽo, thân thể mềm mại yếu ớt còn đang run rẩy vì lạnh, khiến người ta vừa ngứa ngáy vừa đau lòng.
Lăng Uyên cầm mảnh lụa đỏ đã cởi ra ở từ đường phủ lên người Tư Mẫn, nghiêm khắc nói, “Ngồi dậy, lễ cắt đứt đã kết thúc, nàng đi the0 vi phu tới sảnh chính lạy gia chủ Triệu thị ”
Hàng mi dài như lông vũ khẽ run lên, nô thê mở mắt ra, tɾong đôi mắt như chứa hai con suối tɾong ve0, nhìn Lăng Uyên với đôi mắt rưng rưng ầng ậng.

⬅ Trước Tiếp ➡