Giang Mỹ Tử không ngừng khóc và rêи ɾỉ thảm thiết.
Dù là Mộc Quý hay Mã Đại, đám thanh niên này đều sùng bái dùng bạo lực để chinh phục phụ nữ, sẽ không thương hoa tiếc ngọc.
Mới trải qua một lần cao trào, sâu trong hạ thể còn đọng lại dư vị, lập tức bị một người đàn ông khác cưỡng ép xâm nhập, cảm giác thô bạo mạnh mẽ này hoàn toàn khác với ân ái mây mưa giữa vợ chồng. Cơ thể đáng thất vọng lại tiếp tục bị xoáy nước của các giác quan vây hãm.
Lúc này kɧoáı ©ảʍ kéo đến càng mãnh liệt, Giang Mỹ Tử không tự chủ được ngửa đầu về phía sau, cố gắng nâng hạ thể lên, run rẩy nghênh đón tiết tấu của Mã Đại.
Tư thế xinh đẹp này chính là sự khẳng định và nguồn khích lệ lớn nhất dành cho chàng trai trẻ đang đè lên người cô.
“Phu nhân, trông có vẻ bị đυ. sướиɠ nhỉ, tới đi, hãy thỏa sức phô bày vẻ đẹp của cô đi.”
“Ưʍ... Tôi... tôi không thể... Sâu quá...”
So với lần bị Mộc Quý xâm phạm ban nãy, phản ứng trước cao trào lần này càng thêm kịch liệt, toàn thân đã bị mồ hôi làm ướt đẫm mà phát sáng lấp lánh, khao khát cao trào du͙© vọиɠ bùng phát từ bản năng thể xác của người phụ nữ có chồng được phô bày trước mặt đàn ông một cách không hề che đậy.
“Ha ha ha. Đây chính là mùi vị của vợ người ta.”
Mộc Quý dùng bàn tay ghê tởm nghịch ngợm trên làn da ước đẫm mồ hôi, Minh Khiêm cũng không nhịn được mà tham gia. Hai đôi tay đàn ông đang vuốt ve đùi, cổ của Giang Mỹ Tử cùng một lúc. Tất cả những bộ phận gợi cảm trên người Giang Mỹ Tử đều được chăm sóc yêu thương.
“A... tôi không thể ... a… ưm… mạnh lên… nắc mạnh vào...”
Giang Mỹ Tử đã tiến vào trạng thái bán điên cuồng, lại đạt được cực khoái trong nháy mắt.
“A, a… sướиɠ… quá… …”
Cùng với biểu cảm đau khổ và những tiếng rêи ɾỉ thảm thiết khi đạt tới cao trào, cơ thể ướt đẫm mồ hôi cúi gập người như bị điện giật, sau đó nặng nề ngã xuống.
Sau khi Mã Đại lui xuống, Minh Khiêm vội vàng nhào tới...
Rồi khi Mộc Quý hồi phục lại, tiếp tục xâm phạm Giang Mỹ Tử lần thứ hai!
Suốt hai tiếng đồng hồ bị cưỡиɠ ɧϊếp luân phiên không ngừng, ba thanh niên không biết mệt mỏi mới kết thúc bữa tiệc tìиɧ ɖu͙© tàn khốc của họ.
“Ha ha! ...... Hóa ra đυ. vợ người ta lại kí©ɧ ŧɧí©ɧ như vậy... phản ứng của phụ nữ có chồng là đỉnh nhất!”
Sau lần xuất tinh thứ ba, Minh Khiêm vừa cảm khái vừa đứng dậy khỏi cơ thể của Giang Mỹ Tử.
“Hôm nay thật sự rất cảm ơn sự hiếu khách của phu nhân. Ha ha ha.”
“Phu nhân, xem ra cô cũng rất hài lòng nhỉ...”
“Từ nay về sau, chúng tôi không phải là người ngoài nữa, cơ thể của cô đã bị tϊиɧ ɖϊ©h͙ của chúng tôi tưới đẫm, ha ha ha.”
Ba người đàn ông lần lượt rời khỏi cơ thể của Giang Mỹ Tử, vừa cười hả hê vừa mặc quần áo, sau đó khoác vai nhau rời khỏi hiện trường.
Trên chiếc giường đôi, Giang Mỹ Tử vẫn bất động như thể đã chết, tuy dây thừng đã được cởi ra, nhưng đôi chân của cô nhất thời vẫn chưa thể khép lại, vẫn giữ tư thế tách ra… Một lúc sau Giang Mỹ Tử mới lấy lại được sức, cố gắng khép hai chân lại, bám vào lan can giường, gắng gượng đứng dậy, ôm bụng lảo đảo đi về phía phòng tắm, vừa để nước nóng rửa sạch cơ thể trần trụi bị tra tấn của mình, vừa che mặt òa khóc nức nở.
(6)
Mai Nguyên kéo tay Chính Sử quay về, khi bấm chuông cửa, tay của hắn hơi run rẩy. Theo kế hoạch ở rạp chiếu phim của Mộc Quý, Mai Nguyên đưa trẻ con lang thang trong hiệu sách hai tiếng đồng hồ mới trở về. Trong hai tiếng này, tâm trạng Mai Nguyên rất phức tạp, như thể có trăm móng vuốt đang cào xé trái tim mình, bồn chồn không yên.
Trong nhà vệ sinh của rạp chiếu phim, Mai Nguyên tiết lộ cho Mộc Quý chuyện chồng Giang Mỹ Tử đi công tác chỉ có một mình cô ta ở nhà, hơn nữa còn nói cho bọn họ địa chỉ khu dân cư yên tĩnh nơi Giang Mỹ Tử sinh sống. Sau đó mới có kế hoạch đáng sợ của đám Mộc Quý khiến Mai Nguyên phải bất ngờ.
Suốt quãng đường về, hắn luôn lo lắng nghĩ xem liệu đám Mộc Quý có thành công hay không, trong lòng không thể bình tĩnh.
Hiện tại hắn đã không thể phủi bỏ liên quan với Mộc Quý. Nếu Mộc Quý thất thủ hoặc Giang Mỹ Tử báo cảnh sát... Hắn không thể chịu đựng được kết quả như vậy... Hy vọng bọn Mộc Quý biết khó mà lui... Nhưng vừa sờ vào qυầи ɭóŧ của Giang Mỹ Tử trong túi quần, tâm trí hắn lại tràn ngập hình ảnh cặp mông trắng như tuyết gợi cảm của Giang Mỹ Tử run rẩy dưới lòng bàn tay của Mộc Quý, trong lòng hắn lại có một sự mong chờ khó hiểu.
Mang theo tâm trạng rối bời, hắn nắm tay Chính Sử lơ đãng đi về phía cửa nhà Giang Mỹ Tử.
Tất cả mọi thứ xung quanh dường như vẫn yên bình như thường lệ, điều hắn lo lắng nhất đã không xảy ra, trong lòng nhẹ nhõm một nửa.
Chỉ là... rốt cuộc đám Mộc Quý có thành công hay không? Vừa nghĩ đến việc Giang Mỹ Tử có khả năng bị ba người Mộc Quý tùy ý cưỡиɠ ɧϊếp và đùa giỡn trong hai tiếng đồng hồ, trong lòng Mai Nguyên dâng lên một cảm giác ghen tuông, thậm chí có chút căng thẳng, run rẩy mở cửa ra.
“Mẹ, con về rồi, thầy còn mua sách cho con.”
Chính Sử ngây thơ nói.
“Ngoan lắm, Chính Sử.”
Giang Mỹ Tử gắng gượng nặn ra nụ cười, giọng nói yếu ớt không có chút khí lực nào, một chút tinh thần cũng không có. Cơ thể vẫn còn hơi run, sắc mặt nhợt nhạt. Không thể che giấu được vẻ mặt bi ai của người phụ nữ có chồng sau khi bị cưỡиɠ ɧϊếp.
Sau khi bị ba người Mộc Quý hãʍ Ꮒϊếp tập thể, cô giãy dụa vào phòng tắm hung hăng rửa sạch thân thể, nhưng bất kể dùng bao nhiêu sữa tắm, rửa bao nhiêu lần, cũng không thể tẩy sạch mùi tϊиɧ ɖϊ©h͙. Ban nãy ba người Mộc Quý còn bôi tϊиɧ ɖϊ©h͙ lên da, ngực và má cô, tϊиɧ ɖϊ©h͙ của đàn ông như thể đã thấm vào từng tế bào trong cơ thể. Cơ thể thánh thiện lẽ ra chỉ thuộc về người chồng đã bị tϊиɧ ɖϊ©h͙ của người đàn ông khác vấy bẩn hoàn toàn!
Mai Nguyên mang theo tâm trạng nghi ngờ cẩn thận đánh giá Giang Mỹ Tử... Hình như Giang Mỹ Tử vừa tắm rửa xong, tóc còn chưa khô hẳn, cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng và váy xếp ly, nét mặt bi thương trông rất phờ phạc. Nhưng trong mắt Mai Nguyên lại có một loại phong tình thê mỹ khiến người ta động lòng.
“Sao thế phu nhân, trông sắc mặt cô không được ổn lắm?”
Mai Nguyên không nhịn được mà thốt ra.
“Không có gì đâu thầy Mai Nguyên, chỉ là cảm lạnh chút thôi.”
Mặc dù Giang Mỹ Tử cố ý làm bộ bình tĩnh, nhưng giọng nói và thái độ của cô có chút run run. Hốc mắt thậm chí còn đong đầy nước mắt như thể sắp khóc.
Nhân lúc Giang Mỹ Tử đang rót cà phê, Mai Nguyên lén quan sát cổ tay Giang Mỹ Tử, hắn bị sốc khi phát hiện ra vết thắt dây thừng. Sau đó lại nhìn trộm mắt cá chân, không ngờ cũng có! Hơn nữa trên cổ áo sơ mi cố tình dựng lên, lộ ra những dấu hôn hằn lên.
Có vẻ như Giang Mỹ Tử đã thật sự bị bọn họ cưỡиɠ ɧϊếp? ... Tuy rằng Mai Nguyên không ngừng uống nước, nhưng mồ hôi vẫn đang đổ đầm đìa.
Chuyện Giang Mỹ Tử bị đám người Mộc Quý xâm phạm cuối cùng đã được chứng thực! Đột nhiên, cảm giác áy náy trong lòng Mai Nguyên đối với Giang Mỹ Tử lại đột nhiên biến mất, thay vào đó là đủ loại suy nghĩ lung tung trong đầu:
Rốt cuộc bọn họ xâm phạm cô ta như thế nào? Chắc chắn là bị lột sạch quần áo, sau đó trói lại, banh cặp đùi gợi cảm đó ra và đâm thật mạnh vào l*и không ngừng nghỉ? Giang Mỹ Tử đã phản kháng như thế nào?
Khóc lóc hay la hét cầu cứu?
Trong tâm trí không ngừng tưởng tượng cảnh dâʍ ɭσạи khi Giang Mỹ Tử bị cưỡиɠ ɧϊếp. Thật ra sau khi nhìn thấy cặp đùi và chiếc mông trần của Giang Mỹ Tử trong rạp chiếu phim, tâm lý của Mai Nguyên đã trở nên bất thường, nhưng bản thân Mai Nguyên vẫn chưa nhận ra điều đó mà thôi.